Duck hunt
Công cụ tìm kiếm bởi Google
Đáng chú ý
NewTruyện sex người lớn update 3Sex.SexTgem.Com
NOTE CỜLÊFC.HAYDAY.MOBI là wap tải game và ứng dụng admin làm riêng không kích hoạt nhé yên tâm.
NEW QVIP.APK.VN Kho 19.000 app dành cho android miễn phí 100%.
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

” Tưởng gì ghê gớm lắm, hóa ra mày bảo tụi anh chơi trò rình mò thế này à?”
“Thằng nhóc này, mày kêu anh mày đang bận thế này đi làm cái trò nhảm nhí này sao?”
“Anh mà bận cái gì?”
“Tội mày còn chồng chất, đừng có mà lảng sang chuyện anh mày..”
Chỉ im lặng và không nói gì, Dương Phong chỉ ngồi xoa xoa cái chỗ vừa bị đánh. Cái mà hắn muốn đâu phải là thế này… Chết thiệt, đã không thu hoạch được gì mà còn bị chịu đòn thế này…
” Hàn Nhi, rốt cuộc cô là cái quái gì vậy chứ….?
Dương Phong vò đầu, hắn uống một ực hết ngụm thứ nước cocktail màu xanh rồi chống tay lên bàn một cái thật lớn khiến cho khách hàng xung quanh ai cũng quay sang nhìn. Lạc Thiên và Khang Luân lúc này chỉ vò nhẹ đầu rồi làm vài hành động tỏ ra như không quen biết Dương Phong….
Một ngày trôi qua khá lặng lẽ..
9h tối Hàn Nhi có mặt tại quán. Vì gần noel nên khách hàng khá đông, chọn một góc khuất ngay chiếc cửa kính được treo rèm màu tím nhẹ nhàng, trên tay cầm một ly cà phê nóng hổi, ngồi nhâm nhi tại góc quán… Không vào bếp mà Hàn Nhi lại đóng vai một khách hang để tận hưởng cái phút giây rảnh rỗi hiếm hoi này vì that65 sự thì đằng nào lát nữa nó sẽ “ dính” với cái bếp ấy đến sang hôm sau…
Ánh mắt đăm chiêu cứ nhìn mãi về một hướng khiến bất kì người khách nào đi ra đi vào cũng phải ngoáy lại nhìn, không phải chuyện gì to tát lắm, chỉ là trên bàn nó hiện giờ có khoảng 7-8 chiếc tách cà phê. Qủa thật Hàn Nhi đã uống rất nhiều rồi. Cứ hết một ly là nó lại vô thức đi rót tiếp một ly khác. Nhân viên cũng không ai có thời gian để lại hỏi thăm chuyện gì. Chỉ đơn giản là 2 tiếng trôi qua, trên chiếc bàn không những ngổn ngang những chiếc tách cà phê rỗng mà còn những tờ báo khoanh tròn bất định….
Sau khi nhân viên đã về hết. Hàn Nhi mới uể oải xách chiếc balo nặng nề vào trong bếp. Ai ngờ rằng rãnh rỗi cũng khó chịu đến vậy. Cả năm qua nó cứ chạy theo cái nếp sống hối hả của cái thành phố này mà vô tình quên đi mất cái cách nghỉ ngơi vốn có, chỉ mới ngồi thong thả ung dung có 2 tiếng mà người nó bây giờ cứng đờ, hoạt động khó khăn
Vừa bước vào bếp, chị Châu đã đưa cho nó một quyển sổ, nó vội vàng cầm ngay lên với ánh mắt tò mò, lật ngay mấy trang đầu
“Em không làm..”
Nhanh tay nó quăng thẳng cuốn sổ nằm ịch trên bàn, gương mặt nó đăm chịu khó tả
“Này, nhóc đừng giỡn…”
“Em không giỡn.. chị nghĩ sao mà lại kiu em làm những loại bánh này…”
“Chứ giờ em ngĩ đi, kế hoạch hay bản phác thảo đến cả nguyên liệu mà em còn chưa biết thì làm sao ngày mai làm kịp”
“Em làm đó giờ ở đây mà chị vẫn chưa hiểu được em sao… thôi bỏ đi, em không làm…”
“Chị không thích phải nói nhiều lần đâu đấy”
“Về đây…”
Nói rồi Hàn Nhi lại xách chiếc balo vào vai và bỏ ra ngoài bếp. Ép buộc một người như nó làm theo ý người khác là một chuyện không thể. Thế mà cả người hiểu nó nhất lại làm việc này. Khiến Hàn Nhi cảm thấy khó chịu…
“Được rồi được rồi, làm gì tùy ý cô nương… nhưng chị vẫn sẽ để cuốn sổ ở đây cho em tham khảo đấy….”
“Thôi khỏi, đem về đi.. để đây them vướng tay chân”
Thái độ bực bội, Hàn Nhi vừa bước đến vạch ngăn cách giữa căn bếp và quầy hàng thì chợt khựng lại bởi câu nói của chị Châu. Nó trả lời một cách vội vàng rồi dùng ánh mắt sắc lẻm lườm chị Châu một cái và bước trở lại vào bếp….
Nó loay hoay gom một số dụng cụ cần thiết. Chỉ là lấy theo cảm tính thôi chứ thật sự Hàn Nhi vẫn chưa biết mỉnh sẽ làm cái gì….
Mệt mỏi….
Chị Châu vừa từ ngoài quầy hàng bước vào thì lắc đầu khi nhìn thấy Hàn Nhi gục dài trên bàn bếp. Rồi sau đó, một nụ cười nở nhẹ trên môi chị. Chị biết thế nào là cuộc sống trong ngồi nhà đó. Không xấu xa, không khắc nghiệt, không âm mưu nhưng lại khiến con người ta phải trỗi dậy vì cái quyền tự do đối với cuộc sống này. Và vì chị cũng đã từng lâm vào tình trạng thế này nên bây giờ giữ Hàn Nhi ở lại nơi này là một việc làm tốt nhất cho tâm trạng nó bây giờ…
Đi lại vuốt nhẹ vài sợi tóc xõa nhẹ xuống khuôn mặt nó. Chị Châu cười hiền rồi quay sang với nhẹ chiếc tạp dề vắc sau cửa rồi choàng lên người Hàn Nhi..
“Nhóc, em chịu được thế này cũng là chuyện thần kì rồi đấy.. Không như chị…”
Nói rồi chị Châu mặc chiếc áo khoác nâu sậm dài đến đầu gối rồi bước ra khỏi quán. Đêm nay có lẽ Hàn Nhi sẽ ở lại đây nên chị không khóa cửa… chỉ để lại tờ giấy nhắn màu xanh dán trên chiếc tủ động góc tường…
CHAP 18(part 1.4)
12 năm trước
Ồn ào…
Xôn xao…
“Nếu con đã nói thế thì từ mai con không cần ở lại căn nhà này nữa”
Một câu nói nhẹ nhàng cất lên nhưng lại khiến căn phòng rộng lớn động ngịt người phải nín thở. Như thế có hơi quá đối với một đứa bé 12 tuổi hay không nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại… Cả căn phòng đầy ắp người quay sang nhìn nhau ồn ào….
Minh Châu – cô bé 12 tuổi cũng là nhân vật chính của lời nói vừa rồi thì như bị đông cứng. Gương mặt đổi sang nét gì đó hỗn loạn, hoảng sợ. Lỗ tai cảm thấy lùng bùng khi cố đẩy ra những từ ngữ vừa rồi không cho vào đầu. Còn Hàn Nhi thì lại sượng cứng người. Đôi mắt đen láy láy to tròn nhìn trâng trâng người đàn ông lịch lãm mà nó thường hay gọi là ” ba” kia…
Mỉm cười….
Hàn Nhi vội quay đầu về phía khả nghi.. Rõ ràng vừa rồi có ai vừa mỉm cười. Một nụ cười mỉa mai, đầy ẩn ý, như muốn biểu lộ cái niềm vui trước câu nói vừa rồi. Cái câu nói mà khiến mọi người vừa sửng sốt ấy mà lại có một nụ cười hiện diện.. khiến nó càng cảm thấy bất an quay đầu sang đủ phía để cố tìm được chủ nhân của nụ cười vừa rồi.
“Khoan.. khoan đã”
Là giọng của Quân Như. Bây giờ nhỏ mới thật sự lên tiếng nhưng gương mặt dường như cắt không còn giọt máu, giọng thì lại yếu ớt run run. Qủa thật lúc này nhỏ rất sợ, vốn là một đứa bé hiền lành mà bây giờ lại phải lên tiếng chống lại ba nó – ông Trương… Ánh mắt cầu khẩn, nó ngước lên nhìn rồi trong phút chốc nó lại cúi gằm xuống đất..
“Chuyện… chuyện này không thể được… đâu ạ..”
Vẫn cố nói ra những lời trong suy nghĩ nhưng giọng con bé càng lúc càng nhỏ dần… hai đôi bàn tay nhỏ xíu đan chặt vào nhau..
“Thôi, ông Trương à, không sao đâu, đừng làm bữa tiệc mất vui chứ”
giọng nói của ông Huỳnh – chủ tịch khu thương mại lớn tỏ vẻ thấu hiểu, thật sự thì cũng không to lớn gì lắm. Chỉ là con nít với nhau thôi mà… Nhưng lời nói vừa dứt thì con gái ông ta – cô bé bị thương ngay cánh tay do trò đùa hơi quá của Minh Châu liền khóc ré lên như cố tỏ vẻ phản đối lời nói vừa rồi của người cha…..
Ngay cả cái tia hy vọng vừa chớm nở chưa kịp mừng thì lại tan tành ngay trước mắt. Nỗi tức giận hiện rõ lên khuôn mặt Hàn Nhi… nhưng xen lẫn vào đó lại là những giọt nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt hồng hào kia.. Thật khiến người ta bực mình…
Cả Hàn Nhi, Quân Như và Minh Châu đang cùng có chung một suy nghĩ… Cả 3 từ thái độ ngạc nhiên ban đầu giờ lại quay sang hiềm khích và tặng cho cô bé kia những cái nhìn không thân thiện…
“ông Trương….”
giọng Hàn Nhi hét lớn. QUả thật không thể chịu đựng nổi. Chỉ vì vết trầy như thế mà lại đuổi một người trong nhà ra ngoài sao. Nếu và vết trầy nhỏ thế thì nó cũng làm được…
Chụp vội chiếc ly rượu đã uống hết trên bàn kế bên. Hàn Nhi huơ tay đập bể rồi dùng miếng thủy tinh nhọn hoắc kéo một đường trên cánh tay mình.. Dài ngang bằng vết thương của cô bé kia khiến mọi người đều tròn mắt. Những người tham dự buổi tiệc. Từ những cô gái đến cả những phu nhân đều phải hét toáng lên….
“Hàn Nhi, con đang làm gì vậy hả?”
“Vậy là huề rồi chứ gì? ông đừng có mà bắt chị Châu của tôi ra khỏi nhà vì cái vết thương vớ vẩn đó. giờ tôi cũng đã bị thương rồi, chuyện này nên chấm dứt thôi”
Một nụ cười bất cần hiện ra trên gương mặt cô bé 6 tuổi…. Rồi sau đó nó đã ngất xỉu vì mất máu quá nhiều…
“Chị Nhi…”
“Hàn Nhi….”
Mọi thứ đều đen ngòm nhưng lại nghe rõ âm thanh xung quanh mồn một… Ồn ào quá… cả căn phòng ồn ào lên. Mọi người đều chen chân nhìn vào cái khu vòng tròn đông kịt người giữa nhà..
Đây là lần đầu tiên nó nổi loạn….
Ánh sáng…
Lim dim mở đôi mắt. Trước mặt nó bây giờ là một màu trắng… với những chiếc đèn nhỏ trên trần… Nhìn đăm đăm một ngồi rồi dường như cảm thấy có gì đó đè nặng ở phía cánh tay. Cánh tay nó bị băng bó trắng bóc, nặng nề…
Sượt…
Hươ tay ngồi dậy nó định leo xuống giường thì bất chợt đụng vào Quân Như, con bé nằm gục phía bên mép giường. Thiệt, cái giường thì rộng thênh thang mà nó lại ngồi dưới đất thế kia… Mỉm cười nhẹ rồi Hàn Nhi nhẹ nhàng bước xuống giường, đưa mắt ngắm nhìn xung quanh. Đây chính xác là căn phòng của nó.
Một căn phòng khá rộng với nhiều đồ vật, nhưng vẫn chỉ với một gam màu trắng độc nhất… Một căn phòng đáng mơ ước đối với nhưng cô cậu bé cùng lứa tuổi với nó lúc bấy giờ nhưng đối với Hàn Nhi thì tất cả không có giá trị gì khi mà những thứ đồ vật đó lại chứa những kỉ niệm mà nó không bao giờ muốn nhắc đến nữa….Chỉ đơn giản là nó sợ cái cảnh một mình trong căn phòng rộng lớn như thế mà thôi…....
Bạn đang online tại:
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia Sẻ
Bạn đang xem Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook
Cảm Nhận Về Bài Viết
↑↑ Bài Viết Cùng Chuyên Mục
» Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu.
» Truyện Tình Yêu Có Chịu Lấy Anh Không
» Truyện : Ôm tim anh bỏ chạy
» truyện ngắn - bức thư của chàng tỷ phú
» Truyện : Lọ Lem Bướng Bỉnh
1234567»
Bài Viết Ngẫu Nghiên
» Anh Chết Rồi, Em Có Tha Thứ Cho Anh Không.!
» Bất Cá Hai Tay Em Diễn Hay Lắm
» Bắt Đền Anh Yêu
» Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu.
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu
123456»
Tags:
Tag:
Tags Cloud
Quay nguoc ve tuoi 17,Mortal Kombat Unchained,Pro Evolution Soccer 2014,Gia lap psp android,Shin Budokai Another Road Dragon,
1234...171819»
Liên kết
truyện 3x, tải game miễn phí , kho apk free , wap48, tải game 69, Game Apk, Game Hay
onlinebộ đếm
ror.xml, sitemap.html, sitemap.xml, urllist.txt