XtGem Forum catalog
Công cụ tìm kiếm bởi Google
Đáng chú ý
NewTruyện sex người lớn update 3Sex.SexTgem.Com
NOTE CỜLÊFC.HAYDAY.MOBI là wap tải game và ứng dụng admin làm riêng không kích hoạt nhé yên tâm.
NEW QVIP.APK.VN Kho 19.000 app dành cho android miễn phí 100%.
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

“Mấy đứa chuẩn bị đi ngủ đi, để anh lo được rồi” – cáu gắt, Hoàng la lớn, tự thân đi lấy thau và khăn. Nhà không có đá, nó phải chạy ra cả đầu hẻm để mua…
Đứng trước mặt Lạc Thiên, Hoàng thở hồng hộc bưng xô đá và cái khăn trắng tinh…
Sau khi đã giúp Hàn Nhi hạ nhiệt, cũng không còn nói mớ nữa, nhìn thấy Lạc Thiên cứ ngồi nhìn chị mình mãi. Hoàng “hẹn” Lạc Thiên ra sân gặp
“Anh thích chị Nhi à?”
Lạc Thiên hơi bất ngờ với câu hỏi này, chưa kịp trả lời thì thằng nhóc cũng nói tiếp
“Em khuyên anh từ bỏ đi, chị ấy sẽ không có ý nghĩ đó đâu”. Lần này thì Lạc Thiên sốc tập 2
Anh phì cười rồi hỏi lại Hoàng “ Sao em lại nghĩ thế”
“Nhìn là hiểu rồi anh ạ” – thằng Hoàng nói chuyện cứ như là rãnh rõi mọi chuyện lắm vậy. Cũng đúng, nhóc này cũng khá đẹp giai, lại còn tháo vác, nhanh nhẹn, nên mấy chuyện này, nó hiểu cũng là điều đương nhiên
“Anh còn cần xác định lại vài chuyện nữa em à, chưa đoán được gì đâu” – Lạc Thiên vỗ vai thằng nhóc rồi cười tươi…
Ring ….ring…ring. Đột nhiên điện thoại Lạc Thiên vang lên, anh không bắt máy, chỉ nhìn vào màn hình rồi tắt hẳn cuộc gọi, bỏ điện thoại vào túi
“Anh có việc nên về trước, em nhớ chăm sóc chị Nhi cho tốt vào” – Lạc Thiên nói rồi lên xe phóng thẳng đi, để lại 1 làn khói trắng mờ ảo trong đêm khuya
“Thêm một người tự đâm đầu vô cột” – Hoàng cười nhếch mép, lắc đầu rồi bước vào nhà. Thằng Hoàng là người biết rõ Hàn Nhi nhất, dù mới 12-13t nhưng lại có tầm hiểu biết khá cao do đã bươn chải nhiều trong cuộc sống, dù sao nó cũng ở với Hàn Nhi gần được 1 năm rồi…..
Nhà Lạc Thiên, 11h đêm
“Giờ này còn đến đây làm gì?” – Bước vô nhà, quăng chiếc chìa khóa trên bộ salon màu đâu sậm, anh vội cởi chiếc ao khoác măng tô bên ngoài ném thẳng vào mặt của người đang ngồi thất thần trên chiếc ghế phía đối diện…đó chính là Dương Phong
“…….” – vẫn không động tĩnh gì, Dương Phong kéo chiếc áo ra khỏi mặt mình rồi dựa dài trên chiếc ghế
Cũng không hỏi gì thêm, Lạc Thiên tắt đèn (chơi ác) rồi đi thẳng lên tầng trên. Căn phòng vốn dĩ với gam màu tối, nay lại bị bao trùm bởi một màn đêm tối om, chỉ có ánh đèn đường lấp lóe chiếu vào…. Và cả một bóng người đang thiểu não suy nghĩ. Lạc Thiên bước lên phòng để tắm và thay đồ, nhìn vào căn phòng có thể nhìn thấy được tính cách của chủ nhân. Không quá nhiều đồ vật, chủ yếu chỉ toàn là sách, từ chính trị kinh tế đến truyện tranh, tiểu thuyết , tất cả như một thu viện thu nhỏ. Nhưng đặc biệt là nơi để sách ấy như một căn chòi thu nhỏ tại góc phòng…màu sắc căn phòng được phối trí đơn giản, nền lót gỗ, gam màu chủ đạo là trắng và đen, nhìn rất tinh tế…
Tắm xong thay bộ đồ đơn giản hơn, chiếc áo thun bên trong và áo khoác thun mỏng phía ngoài.. quần thun dài thoải mái. Xong đâu đấy, Lạc Thiên xuống bếp uống ngụm nước, nhìn qua phía bên phòng khách, vẫn còn “cục nợ” trên ghế..
“Rốt cuộc là chuyện gì đây hả?” – uống xong ngụm nước, Lạc Thiên bước gần về phía Dương Phong đang trố mắt nhìn lên trần, chân đá đá Dương Phong
Vẫn không nói gì…5 giây…10 giây…20 giây…cả hai như 2 bức tượng trong bóng đêm, không động đậy không tiếng nói…
“Anh mày mệt rồi đấy, chừng nào về thì nhớ khóa cửa” – Bó tay, Lạc Thiên cầm chiếc gối dựa đập thẳng vô mặt Dương Phong rồi ung dung bước lên lầu. Hôm nay mệt thật.. Còn cả đống tài liệu chưa đụng đến, rồi cả bài học trong trường, ít nhất anh cũng nên lấy được cái bằng tốt nghiệp chứ nhỉ…. Thôi, bỏ qua mọi chuyện, Lạc Thiên leo lên chiếc giường… tắt đèn, chuẩn bị ngủ
“RẦM” – cánh cửa phòng bổng nhiên mở toang đập mạnh vào bức tường. Lạc Thiên vẫn Chưa kịp phản ứng gì thì Dương Phong đã ngồi bên cạnh giường
“Thiên, chẳng lẽ anh biết Hàn Nhi lớn hơn tuổi em à?”
Đơ người trước câu hỏi của Dương Phong. Lạc Thiên vẫn hết chưa bàng hoàng với việc đột nhiên có một thằng con trai nhảy xổ vào phòng anh, thậm chí là đang ngồi trên giường….
“Chuyện này ai mà không biết, vốn dĩ Hàn Nhi là người luôn đứng đầu khoa năm cuối của trường…” – Định hình được, Lạc Thiên hai tay chống vào đầu, cúi mặt xuống giường, cố căng mắt ra….
“Gì chứ, đứng đầu năm cuối???”
“Thằng kia, mày xông vào phòng anh chỉ để hỏi chuyện này thôi đó hả, đi ra, anh mày buồn ngủ rồi” – chưa dứt câu, Lạc Thiên đã thẳng chân đạp Dương Phong nắm xuống sàn
“Nay em ngủ lại đây, giờ này ra đường, lạnh chết, cũng khuya rồi” – Lồm cồm bò dậy, Dương Phong leo lên giường, giật ngay cái chăn đang an tọa trên người Lạc Thiên
“Này..ra mau.. đi ra” – vẫn cái chân ấy, vẫn hành động ấy, kì này mạnh hơn trước.. Dương Phong vẫn an tọa dưới sàn
Sau một hồi vật lộn, tranh giành chỗ ngủ, cuối cùng Lạc Thiên đã chịu giường Dương Phong cái giường êm ái của mình và xuống sàn lót nệm nằm. Dương Phong thì cười khoái trá. Đó giờ là thế. Lạc Thiên luôn nhường Dương Phong….
“Thiên ka thích Du y???” – đang nằm im, bỗng Dương Phong lên tiếng, giọng ngập ngừng
“Không”
“Vậy thì con nhỏ đó….Hàn Nhi à?”
Lạc Thiên cũng giật mình, chẳng lẽ hành động của anh lại khiến người ta hiểu lầm đến thế… Hôm nay đã có tận 2 người hỏi rồi
“……”
“Thiên ka ngủ rồi à?” – không nghe thấy tiếng động, Dương Phong hỏi tiếp
“Ngủ đi, nói nhiều qá…”
“Uầy, à mà ngày mai…..Black sẽ trở lại”
Nghe câu nói có vẻ hào hứng của Dương Phong, Lạc Thiên giật mình… Black sao? Nhóc này hết thích Du Y rồi sao???
ĐƯỢC LẮM! DƯƠNG HÀN NHỈ.. CÔ HẾT THOÁT ĐƯỢC RỒI
[Sáng hôm sau, dù còn bệnh nhưng như một thói quen, 5h30 Hàn Nhi đã giật mình dậy, người cảm thấy đỡ mệt nhưng vết thương được may lại hôm qua giờ đã có cảm giác, nó tê buốt, rợn người…
“Chị ngủ tiếp đi, em đi giao báo dùm chị hôm nay” - thằng Hoàng nói rồi đeo chiếc túi xách bước ra khỏi nhà. Hàn Nhi nhìn Hoàng rồi cảm nhận thấy mùi gì thơm thơm… cháo ư???. Vội nhìn xuống sàn, hóa ra là có một tô cháo thịt nóng hổi… Đây chính là cái mà Hàn Nhi muốn… Chính là cái lí do mà Hàn Nhi sống ở đây với tụi nó….
Trời sắp gần đông, vì thế thời tiết cũng lạnh hơn, bước ra đường có thể cảm nhận đucợ cái thời tiết tê tái da thịt. Chiếc xe đạp thì lại phải đi gửi cửa hàng để sửa… Hàn Nhi lại đành ngậm ngùi lết cái chân bị băng trắng của mình đến trường… Trời ơi, nhức khủng khiếp!!!
Vừa bước tới cổng trường, cũng là lúc 3 chiếc siêu xe vừa chạm cửa, vẫn là màn đối mặt nhau…Hàn Nhi nhìn phớt qua rồi xem như không thấy gì, bước vào trường, mặc cho 3 chàng nhìn nhau rồi lại nhìn nó....Dương Phong nhìn cái chân bị băng trắng của nó rồi móc điện thoại ra nói gì đó....
Hàn Nhi đang cắn răng chịu đựng tập đi qua đi lại trong sân trường. Đối với một vết thương mới may xong mà đi lại là một điều không nên có. Nhưng một đứa luôn lấy thân mình ra kiếm tiền như Hàn Nhi thì không có chân xem như không tiền….Từ xa, thấy nó, Lạc Thiên đi gần tới, dò hỏi:
“Không sao chứ?”
Hàn Nhi chỉ ngước lên nhìn rồi tiếp tục đi con đường của mình. giữa nó và mấy người này đã xong, không nên dính líu đến nữa, vết thương chưa khỏi mà lại dính líu đến mấy người này rồi bị mấy đứa kia “ xử” nữa, thì mấy đứa em ở nhà sẽ bơ vơ mất. Nghĩ đoạn, nó đã quyết định không dây dưa tiền bạc với 3 chàng ấy nữa, tiền bạc cũng không cần….
Gần bước đến lớp, Hàn Nhi khựng người khi trước lớp lại là hắn ta – Dương Phong. Chưa kịp quay đầu tránh né thì hắn đã đi nhanh đến, nắm tay Hàn Nhi rồi kéo đi…
“Buông ra!” – Hàn Nhi phản kháng, giọng vang lớn cả một khu. Cái chân đang đau, làm sao đi theo kịp tên này cơ chứ
“Cô im lặng đi” - Hắn quay ra đằng sau, trừng mắt khiến cho Hàn Nhi cũng sững người. Làm sao một người như Dương Phong lại có cái nhìn sắc bén đến thế. Khiến không một ai đứng đối diện có thể cãi lại
“Chân tôi đang bị thương….” – Hàn Nhi nhăn mặt, chỗ băng trắng ấy cũng đang tươm máu ra, nổi bật 1 đốm nhỏ trên nền băng trắng. D ương Phong dừng bước, quay đầu lại nhìn Hàn Nhi rồi thở hắt một cái rõ dài
“Phiền phức thật” – nói rồi Dương Phong lại bế Hàn Nhi lên nhẹ nhàng rồi cứ thế mà thẳng tiến đến sân bóng phía sau trường
“Chuyện gì đây, cậu đang đi đâu thế hả?”
“Đã bảo im lặng rồi cơ mà”
Lần này, Hàn Nhi lại ngoan ngoãn nhận lời mà không một chút kháng cự hay chỉ là nhúc nhích. Vừa đến trước sân bóng, có một người nhìn cũng khá đẹp trai, mặc bộ đồ khá bụi, dây xích, lắc tay, dây chuyền, bông tai, đầy đủ, nhìn khá giống những tên chủ nợ của Hàn Nhi. Chưa kịp hỏi gì thì người đó đã đến và cúi chào trước mặt Dương Phong
“Thưa anh, mọi việc đã xong rồi ạ!"
____________________________________________________________________
CHAP 10.2:
Không nói gì, Dương Phong thả Hàn Nhi xuống rồi ngoắc ngoắc ngón tay cho người đẹp trai đó lui đi < Có vẻ là thế…> khiến Hàn Nhi càng lúc càng khó hiểu, nó nhíu mày
“Cô tự vào đi”
Hàn Nhi vẫn nhìn chăm chăm vào Dương Phong
“Nhìn gì chứ, tôi bảo cô vào đi mà”
“Thủ tiêu tôi à?” - vẫn nhìn chăm chăm, Hàn Nhi nói nhẹ nhàng, không có chút gì tỏ ra bực tức, thái độ thờ ơ, không quan tâm đó khiến Dương Phong càng thêm bực tức...
Bạn đang online tại:
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia Sẻ
Bạn đang xem Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook
Cảm Nhận Về Bài Viết
↑↑ Bài Viết Cùng Chuyên Mục
» Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu.
» Truyện Tình Yêu Có Chịu Lấy Anh Không
» Truyện : Ôm tim anh bỏ chạy
» truyện ngắn - bức thư của chàng tỷ phú
» Truyện : Lọ Lem Bướng Bỉnh
1234567»
Bài Viết Ngẫu Nghiên
» Anh Chết Rồi, Em Có Tha Thứ Cho Anh Không.!
» Bất Cá Hai Tay Em Diễn Hay Lắm
» Bắt Đền Anh Yêu
» Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu.
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu
123456»
Tags:
Tag:
Tags Cloud
Quay nguoc ve tuoi 17,Mortal Kombat Unchained,Pro Evolution Soccer 2014,Gia lap psp android,Shin Budokai Another Road Dragon,
1234...171819»
Liên kết
truyện 3x, tải game miễn phí , kho apk free , wap48, tải game 69, Game Apk, Game Hay
onlinebộ đếm
ror.xml, sitemap.html, sitemap.xml, urllist.txt