Old school Easter eggs.
Công cụ tìm kiếm bởi Google
Đáng chú ý
NewTruyện sex người lớn update 3Sex.SexTgem.Com
NOTE CỜLÊFC.HAYDAY.MOBI là wap tải game và ứng dụng admin làm riêng không kích hoạt nhé yên tâm.
NEW QVIP.APK.VN Kho 19.000 app dành cho android miễn phí 100%.
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
- Thủy tinh tuy rất đẹp và trong, nhưng có những “thủy tinh” lại đem đến sự nghiệt ngã cho con người, em à !
- Sao vậy anh?
- Ừ…mà thôi, đến một lúc nào đó, em sẽ hiểu! Còn bây giờ, chúng ta hãy học tiếp..em nhé!
- ???

***

Hôm nay, tôi lại mở cái hộp quà ấy ra, bình thủy tinh vẫn đẹp…đẹp như hồi ba tháng trước!

Ba tháng trước, khi trời đã vào đông, tôi đang ngồi ngẩn ngơ ở hàng ghế đá trong công viên, anh - chàng trai gầy gò, cao cao cũng bước lại gần và ngồi kề bên tôi. Nhìn vào đôi mắt xa xăm, chứa nhiều tâm trạng của anh, không hiểu vì sao tôi lại mạnh miệng hỏi:
- Anh đang có chuyện gì à?
- Ừ, không đâu em. Hi hi, em đang làm gì vậy?- Anh bối rối và hỏi ngược lại tôi.
- Dạ, em đang học cách quan sát.
- Quan sát? – Anh thắc mắc - Nghe có vẻ lạ em nhỉ?
- Tôi phì cười: Quan sát để cảm nhận, để có thể ghi nhớ những đặc điểm của cảnh vật…và để em có thể vẽ tốt hơn.
- Vẽ?
- Dạ, vẽ tốt là con đường duy nhất giúp em đến với ước mơ của mình.
- Vậy, em không ngại nếu cho anh biết ước mơ của em chứ?
- Em muốn mình trở thành một kiến trúc sư để có thể xây dựng nên các công trình thật vĩ đại. Nhưng…có lẽ ước mơ đó sẽ mãi chỉ là mơ ước mà thôi! Em vẽ chẳng đâu ra đâu cả!

Anh thoảng mỉm cười rồi lại đăm chiêu:
- Ước mơ của em thật đẹp, anh tin em sẽ sớm thực hiện được thôi! Đừng để ước mơ của mình bị đóng băng trong cái lạnh của căn bệnh tự kỉ, em hiểu ý anh chứ?

Tôi nở một nụ cười, nhưng cũng chẳng hiểu nụ cười đó có nghĩa gì? Lần đầu tiên trong đời, tôi trò chuyện cùng một người mà bản thân chưa hề quen trước đó. Lúc ấy, tôi nghĩ thầm “Cái anh này, ông cụ non quá!”. Thế rồi, câu chuyện của chúng tôi cũng kết thúc khi nắng chiều loang lổ buông từng mảng màu đậm nhạt khác nhau lên cảnh vật tiêu điều hòa vào đó là cái se lạnh của mùa đông.

Trên đường đi về nhà, tôi cứ nghĩ mãi về lời gợi ý của anh ban nãy. “Mỗi buổi chiều, anh sẽ luyện vẽ cho em 1 tiếng”. Anh ấy biết vẽ sao? Tại sao anh ấy muốn giúp mình?...hàng loạt câu hỏi được đặt ra trong đầu, chiều tà nhẹ cất lên những âm thanh cuộc sống chen lẫn là tâm trạng rối bời của tôi - chàng trai tuổi 17.
***
- Em nhìn cho kĩ nè! Khi phác hình, cần phải tập trung, em phải biết những điểm đặc trưng của sự vật, từ đó thể hiện lên bài vẽ. Em không cần phải vẽ đẹp như họa sĩ đâu, điều quan trọng là ở cách em dựng hình. – Anh chỉ tôi từng bước một, thật chuyên nghiệp. Có lẽ anh đã học qua một trường lớp chuyên môn nào đó.

- Khi vẽ, mình có cần chú ý tới độ sáng tối không hả anh?
- Có chứ em, nhưng em phải dựng hình đúng trước đã rồi mới tính tới chuyện đậm nhạt.
- Dạ, em biết rồi!

Và, nhiều buổi chiều như thế diễn ra, hình ảnh tôi và anh ngồi cùng nhau bên giá vẽ, đôi lúc còn cười đùa với nhau khiến nhiều người nhìn chúng tôi bằng một ánh mắt ái ngại, tò mò. Cũng đúng thôi, hai thằng con trai ngồi cạnh nhau, chụm đầu vào một bức vẽ, ai mà chẳng nghĩ chúng tôi “không bình thường”. Mặc kệ mọi cái nhìn, mọi lời bàn tán, chúng tôi vẫn cứ thế, vẫn cứ cùng nhau vẽ cho tới khi chiều lại “buông những mảng màu đậm nhạt”.
***
Hôm nay, cũng như mọi ngày, tôi đến sớm hơn anh để chuẩn bị sẵn dụng cụ, chỉ có khác là hôm nay tôi vừa nhận được một món quà sinh nhật từ cô bạn cùng lớp (người đã làm tim tôi xao xuyến). Háo hức chuẩn bị mở quà ra, tình cờ anh lại đến vào lúc đó.

- Anh! Bạn ấy vừa tặng cho em đó! – Tôi hí hửng khoe.
- Vậy là thỏa ước nguyện rồi nhé nhóc! Sướng ghê ta, được bạn gái tặng quà nữa!
- Anh này! Chọc em hoài. – Tôi đỏ cả mặt – Anh không muốn biết bạn ấy tặng em cái gì à?
- Ừ,…ờ…cái gì vậy?
- Em cũng không biết nữa, chưa mở! – Tôi khoái chí cười khì.
- Anh kí đầu tôi một cái thật đau: Mày chọc anh mày à! Cái thằng này.

Thế rồi, tôi mở quà ra ngay, anh làm bộ không để ý nhưng chốc chốc cũng liếc liếc sang. Đó là chiếc bình thủy tinh màu ngọc bích, với nắp đậy được thắt một chiếc nơ đó hồng xinh xinh. Nhìn bình thủy tinh, tôi hỏi anh:
- Theo anh thủy tinh có đẹp không?
- Thủy tinh tuy rất đẹp và trong, nhưng có những “thủy tinh” lại đem đến sự nghiệt ngã cho con người, em à ! – Anh trả lời tôi bằng giọng thật chậm rãi.
- Sao vậy anh?
- Ừ…mà thôi, đến một lúc nào đó, em sẽ hiểu! Còn bây giờ, chúng ta hãy học tiếp..em nhé!

Tuy vẫn không thể hiểu câu trả lời của anh ngay lúc này, nhưng tôi vẫn cảm thấy vui vì theo tôi, thủy tinh rất đẹp, đặc biệt là khi nó được bạn ấy tặng cho tôi.

Hôm đó, anh cho tôi vẽ về chính cái bình thủy tinh màu ngọc bích ấy! Vẽ vật thường đã khó, nay vẽ vật trong suốt thì lại càng khó hơn nhưng tôi vẫn làm được… tất nhiên là với sự giúp đỡ của anh.
- Anh ơi! Sao này anh muốn làm gì?
- Anh hả? Anh muốn nhiều lắm em ơi, còn lúc này thì anh chỉ muốn học và muốn được tiếp tục dạy em, đơn giản thế thôi. Cũng có những ước mơ…

Hỏi ra mới biết, anh đang là học sinh cuối cấp của một trường THPT ở gần nhà tôi. Vậy là anh sắp phải đối mặt với những kì thi đầy cam go rồi, thế mà vẫn dành thời gian để chỉ dẫn cho tôi, cảm kích lắm tấm lòng đó của anh.
***
Buổi chiều đầu xuân với những nụ hoa e ấp muôn màu, đã hơn một tháng rồi, tôi được học cùng anh. Hôm nay, tôi định hỏi anh về chuyện học phí, thế nhưng tôi chờ mãi vẫn không thấy anh đến, chưa bao giờ anh trễ hẹn như thế. Tôi thất vọng, ra về trong ánh nắng chiều vụt tắt. Và…kể từ ngày hôm ấy, anh đã mãi không đến nữa.

Gần một tháng sau, tôi tìm đến trường của anh. Tôi lặng người đi khi nghe bạn bè anh bảo rằng anh đã mất vì căn bệnh xương thủy tinh. Bây giờ tôi mới hiểu câu trả lời của anh ngày hôm ấy “…nhưng có những “thủy tinh” lại đem đến sự nghiệt ngã cho con người”

Đã nhiều lần tôi muốn gọi anh là thầy, nhưng anh lại không cho phép, anh nói “Anh chưa xứng đáng với tên gọi đó, hãy cứ gọi anh bằng “anh” như ngày nào em nhé!”. Trời vào xuân, sự ấm áp đã đẩy lùi đi cái se lạnh của mùa đông, tôi lại ngồi bên ghế đá công viên, vẽ…và chỉ vẽ một mình, không còn đó hình bóng của “anh thầy” thân thuộc!
***
Giờ đây, tôi biết mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa, vì tôi đâu chỉ thực hiện ước mơ của riêng bản thân mình mà còn phải giúp cho cả mơ ước của anh và tôi tin đâu đó anh vẫn dõi theo tôi.

Gấp thật kĩ một chú hạc giấy mang màu trắng tinh khôi.
Tôi nghĩ bụng :“Anh thầy” của tôi chắc cũng giống như nó, chú hạt giấy ở trong chiếc bình thủy tinh.... đậy kín.

Xin cám ơn anh - ”anh thầy” thủy tinh.
Chia Sẻ
Bạn đang xem Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook
Cảm Nhận Về Bài Viết
↑↑ Bài Viết Cùng Chuyên Mục
Bài Viết Ngẫu Nghiên
Tags:
Tag:
Tags Cloud
Liên kết
onlinebộ đếm