Cho dù thân thiết nhưng họ cũng chỉ đi ăn cùng nhau, nói chuyện học hành, Duyệt Tâm chưa bao giờ đề cập đến những chuyện khác với anh.
Có một lần, họ cùng nhau ăn cơm ở nhà ăn, đài truyền hình chiếu chương trình giới thiệu các doanh nghiệp trẻ. Mọi người đều chăm chú xem, Cố Nam cũng không nén được tò mò ngước nhìn lên ti vi.
Đó là lần đầu tiên Cố Nam biết người đàn ông đi cùng Duyệt Tâm là Viên Nhược Hồng, lần đầu tiên biết được lai lịch bất phàm của anh ta.
Nhìn thấy đối thủ như vậy, Cố Nam cảm thấy hơi tự ti, anh hỏi cô: "Cô quen anh ta phải không?"
Duyệt Tâm lắc đầu: "Không quen."
Cô đã nói như thế nên anh cũng ngại không hỏi thêm gì nữa.
Cố Nam tạm thời kiềm chế sự tò mò của mình, tiếp tục ngồi ăn cơm cùng cô.
Bữa cơm đó, hai người đều yên lặng, anh không nói gì, Duyệt Tâm cũng không thốt lên một lời nào.
Một thời gian dài sau đó Cố Nam không gặp Duyệt Tâm.
Lần nào anh tìm gặp cô cũng thấy Thẩm Vĩ Vĩ nhận điện thoại: "Hà Duyệt Tâm không ở ký túc ...không biết đi đâu ...Tối anh không cần gọi điện đến, tôi sẽ nói lại với cô ấy..."
Mỗi lần Cố Nam nhìn thấy bóng dáng vội vàng của Duyệt Tâm, cô đã nhanh chóng biến mất không tâm tích.
Anh biết cô cố ý tránh mặt anh.
Cố Nam bắt đầu ân hận vì sự đường đột của mình, lẽ ra hôm ấy anh không nên hỏi cô câu đó.
Trước kỳ nghỉ đông, Cố Nam đã cảm thấy mình không còn chút hy vọng nào đến với Duyệt Tâm nữa.
Anh gọi điện đến ký túc xá của Duyệt Tâm, trước khi gọi anh đã suy nghĩ kỹ, nếu Thẩm Vĩ Vĩ nhận điện thoại, anh sẽ nói là mình gọi nhầm.
Hôm đó thật trùng hợp, Duyệt Tâm nhận điện thoại, anh lấy hết can đảm nói với cô: "Trước khi nghỉ, tôi mời cô đi xem phim nhé! Khoa tôi phát vé xem phim, không đi xem cũng lãng phí."
Duyệt Tâm do dự một lát rồi đồng ý.
Cố Nam lại có thêm một cơ hội.
Lần đó có rất nhiều bạn bè trong khoa của họ đi xem bộ phim Nhật ký công chúa bằng tiếng Anh.
Duyệt Tâm không hiểu lắm nên chỉ góp vui. Lúc ra khỏi rạp, Cố Nam kể cho cô nghe đại ý Duyệt Tâm mới hiểu hoàn toàn nội dung bộ phim.
Cô hơi tiếc nuối nói với anh: "Thật là ngưỡng mộ những nàng công chúa đó, cuộc sống của họ luôn cao quý và tuyệt vời nhất thế giới này."
"Thật ra các cô gái đều là công chúa, là công chúa của bố mẹ, của chính mình và của người yêu thương mình..." Đây là lần đầu tiên Cố Nam phân tích vấn đề một cách triết lý như thế.
Duyệt Tâm bật cười, trong mắt Cố Nam, nụ cười của cô đẹp hơn nụ cười của bất kỳ nàng công chúa nào.
"Cảm ơn anh, Cố Nam."
"Đừng khách sáo, công chúa điện hạ của tôi!" Anh lịch sự cúi người.
Sau đó hai người nhìn nhau cười, tiếng cười vui vẻ vang rất xa trong màn đêm.
Cố Nam nhận ra, anh và Duyệt Tâm rất vui vẻ bên nhau khi không có Viên Nhược Hồng.
Vì thế anh quyết định sau này sẽ không nhắc đến người này trước mặt Duyệt Tâm nữa.
Sau đó, hình như Viên Nhược Hồng cũng không còn xuất hiện ở trường nữa, chí ít Cố Nam cũng không nhìn thấy.
Quan hệ giữa Cố Nam và Duyệt Tâm ngày càng tốt đẹp.
Anh nhận ra Duyệt Tâm không những có tính cách dịu dàng, bao dung mà còn chăm chỉ thật thà, luôn luôn nghĩ cho người khác. Anh càng ngày càng hy vọng Duyệt Tâm sẽ trở thành bạn gái của mình.
Sau đó, không có bất kỳ sóng gió nào, anh và Duyệt Tâm đến với nhau.
Vốn dĩ đó là một cuộc hôn nhân rất bình dị, hai người sống rất hạnh phúc, nếu không vì lòng đố kỵ của anh, nếu không vì anh quá tham lam trong chuyện tình cảm, nếu Duyệt Tâm không trầm mặc đến thế, liệu rằng họ sẽ không có ngày hôm nay?
Có lẽ anh nên hạ mình nói chuyện với Duyệt Tâm .
Ly hôn là chuyện chưa bao giờ anh nghĩ đến.
Chương 14
Anh khao khát có được một người phụ nữ dịu dàng, hiền thục như Duyệt Tâm
Sau khi Viên Nhược Hồng nhận được đơn xin nghỉ việc của Duyệt Tâm, trong lòng anh cảm thấy vô cùng đau khổ.
Anh biết Duyệt Tâm đang chạy trốn anh, anh không muốn tạo thêm gánh nặng cho cô, càng không muốn làm cho cô buồn, anh đã từng nghĩ đến việc chấp nhận mong muốn của cô để cô chuyển sang công ty khác làm và tiếp tục sống cuộc sống bình dị của mình.
Nhưng đến lúc đó anh lại không hạ được quyết tâm.
Không phải công ty không thể thiếu Duyệt Tâm, nhưng nếu anh không có Duyệt Tâm, lòng anh sẽ cảm thấy lòng mình trống rỗng.
Vốn dĩ anh về đây là vì Duyệt Tâm, bây giờ anh về đây, cô lại muốn ra đi, sao mà cuộc đời éo le đến thế.
Anh biết cô đã kết hôn, anh biết bất kỳ ai cưới được Duyệt Tâm cũng là người may mắn, anh hy vọng cô có thể sống hạnh phúc vui vẻ, nhưng anh không nhìn thấy tâm trạng vui vẻ trên mặt cô.
Anh muốn chúc phúc cô nhưng không thể nói lên được thành lời.
Nếu cuộc hôn nhân của cô không hạnh phúc, vì sao anh phải đau khổ chúc phúc cho cô?
Viên Nhược Hồng đắn đo suy nghĩ, yên lặng nhìn cây quế bên ngoài cửa sổ thất thần.
Sau khi về Bắc Kinh, anh thuê ngôi nhà này vì ở đây khá yên tĩnh và gần công ty.
Thật ra anh có nhà ở Bắc Kinh mua vài năm trước đây nhưng không tới đó ở.
Hồi đó bất động sản không bùng nổ như bây giờ, giá nhà vẫn rẻ. Anh có một ít tiền, muốn mua biệt thự riêng nhưng Duyệt Tâm lại thích nhà.
Cô nói: "Ở quê em, nhà nào cũng có một cái vườn rộng, trồng rất nhiều hoa, cây ăn quả và rau xanh, rất đẹp."
Hồi đó cô không biết anh muốn mua nhà, Viên Nhược Hồng cũng không lưu tâm đến câu nói của Duyệt Tâm, anh đã trả tiền đặt cọc, đợi đến khi giao dịch sẽ trả nốt số tiền còn lại.
Sau này anh mới nhận ra, Duyệt Tâm vô hình chung ảnh hưởng đến anh rất nhiều, thay đổi sở thích của anh, thậm chí còn làm lung lay quyết định của anh.
Một hôm, anh lái xe qua khu Hương Sơn, bỗng nhớ đến lời Duyệt Tâm nói. Ở đó có một mảnh đất đang bán, anh nhờ bạn bè mua, một nửa dùng để xây nhà, một nửa cho người khác thuê.
Anh trồng rất nhiều hoa trong vườn nhưng chỉ có hoa loa kèn có sức sống mãnh liệt nhất, tới mùa thu hoa nở đỏ rực khắp vườn.
Anh dẫn Duyệt Tâm đi xem, cô rất thích: "Nhận thấy hoa nở đầy vườn như thế này, giống hệt như đang nắm mơ."
Đó cũng là giấc mơ của anh, nhưng lúc đó anh cảm thấy đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng khi tỉnh dậy, anh lại hối hận, mong muốn giấc mơ đó trở thành sự thật trong tương lai.
Ngôi nhà đó luôn để trống, Viên Nhược Hồng chưa bao giờ đến đó ở.
Lúc anh đi Singapore, anh muốn bán, dán quảng cáo khắp nơi, cũng có vài người đến xem nhà, nhưng không biết vì sao, anh lại không nỡ bán, bèn xé hết quảng cáo và căn nhà vẫn được để không như trước.
Mảnh đất trống hàng năm cho thuê đem lại cho anh thu nhập khá đáng kể, hơn nữa vài năm trở lại đây, ngành bất động sản phát triển, giá của mảnh đất không biết đã tăng lên mấy lần, thật sự điều này phải cảm ơn câu nói đó của Duyệt Tâm.
"Anh nghĩ gì mà tập trung thế?" Tô San bước lại từ phía sau lưng anh, định dọa anh giật mình nhưng thấy anh chau mày nhìn ra phía xa nên dừng lại.
"Sao em lại tìm đến được đây?" Viên Nhược Hồng thoát khỏi những suy tưởng về chuyện cũ, không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy người đẹp đang kéo va li hành lý. Anh thấy cửa nhà mở mới nhớ ra lúc nhân viên phục vụ mang nước đến, lúc về quên không khóa.
"Đương nhiên là em tự tìm, anh không nói một lời mà về nước, để người ta một mình ở lại Singapore..." Tô San bắt đầu nũng nịu. Cô là con lai giữa người Trung Quốc và người Pháp nên mang trong mình cả nét cổ điển của Trung Quốc cũng như lãng mạn của Pháp.
Tô San làm việc ở một công ty xuyên quốc gia, quen biết Viên Nhược Hồng hơn một năm. Hai người đã qua lại được một thời gian, khá hợp nhau về nhu cầu xác thịt. Cô thích vẻ nho nhã lịch sự nhưng mạnh mẽ của người đàn ông Trung Quốc trong con người Viên Nhược Hồng, có ý định gắn bó lâu dài với anh bởi không những ngoại hình của anh phù hợp với yêu cầu của cô mà quan trọng hơn là anh có tiền, có thể chu cấp cho cô cuộc sống hàng ngày xa xỉ của cô.
Nhưng thái độ của Viên Nhược Hồng luôn cầm chừng, không lạnh lùng, không nhiệt tình, điều này khiến cô không thể không nỗ lực theo đuổi anh. Ví dụ như bây giờ, biết anh về nước, cô vội vàng đi theo anh.
Nhiệt độ trong phòng hơi cao, Tô San bắt đầu cởi áo, Viên Nhược Hồng thấy vậy ngăn cô lại.
"Tô San, anh nghĩ chúng ta nên ra ngoài uống vài chén rượu." Anh cười khẽ rồi nói.
Thật ra, tâm trạng của Viên Nhược Hồng đang rất phức tạp nhưng anh không muốn để Tô San nhận ra.
Viên Nhược Hồng dẫn Tô San đến một nơi khá riêng tư.
So với quán rượu huyên náo, ở đây tương đối yên tĩnh, hai người vừa uống rượu vừa nói chuyện cũ.
Có một người đàn ông đi qua nhìn trộm sắc đẹp của Tô San, Viên Nhược Hồng coi như không nhìn thấy.
Vốn dĩ tình cảm của anh với Tô San không sâu đậm, sau này tình cảm nhạt dần, chỉ còn lại dục vọng, anh không bận tâm đến việc người khác cũng có suy nghĩ như anh....
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ


