Ring ring
Công cụ tìm kiếm bởi Google
Đáng chú ý
NewTruyện sex người lớn update 3Sex.SexTgem.Com
NOTE CỜLÊFC.HAYDAY.MOBI là wap tải game và ứng dụng admin làm riêng không kích hoạt nhé yên tâm.
NEW QVIP.APK.VN Kho 19.000 app dành cho android miễn phí 100%.
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Những ngày đầu, nó nhận được sự tử tế của gia đình Đan. Nó cảm thấy nhớ nhà, tủi thân. Lúc đi, nó đã bỏ cả điện thoại ở nhà. Khi ba nó gọi tới nhà Đan tìm, nó đều nhờ nhỏ đó chối.

Nhưng đến ngày sau, nó cảm giác rõ ánh mắt hằn hộc của bác gái - mẹ của Linh Đan, mặc dù bác vẫn cười nói vui vẻ với nó nhưng lúc nào nói ra vào chuyện nó bao giờ suy nghĩ thông việc trở về nhà.

Nó biết bỏ nhà đi là hành vi không tốt đẹp gì, ở nhờ nhà người khác càng đáng trách hơn.

Hạ Vy cố gắng không làm đảo lộn nếp sinh hoạt trong nhà Đan, cố gắng phụ giúp bác gái những công việc có thể làm. Ba ngày nay, nó không tới trường, nó sợ ba sẽ tìm được nó.

Nó đang thu xếp quần áo khô trên ban công nhà Đan vào, chần chừ trước cửa phòng định bước vào. Nó chợt khựng lại khi nghe thấy giọng nói bên trong:

- Mày làm sao thì làm, nhà nào không phải trại tỵ nạn. Mau mau tìm cách cho con bạn của mày về nhà nó. Con gái, con đứa gì mà dám bỏ nhà đi. Hư hỏng hết biết!

- Mẹ, Vy là bạn của con. Khó khăn phải giúp đỡ nhau chứ! Bây giờ nó không có chốn nương thân, chả lẽ phải đuổi nó ra đường?

- Tao không có bảo mày đuổi nó đi, nhưng mày cũng phải khuyên nó về nhà chứ . Ở lì trong nhà mình hòai sao?

- Ừm, cũng đúng, để con tìm cách...

......

Vy dựa người vào tường, tai ù lên như chẳng muốn nghe thấy gì nữa. Không ai muốn chứa nó, cũng đúng thôi, nó đang mang phận là ở nhờ nhà người khác, là đứa đi hoang, ai lại muốn cho nó ở nhờ.

Tối đó, Đan rầm rì với nó chuyện về nhà, nó ậm ừ cho qua. Thấy bạn mình chuyển ý, Đan cũng an tâm. Linh Đan đâu ngờ tối hôm đó cô bạn của mình lại thực hiện một màn trốn đi không báo trước nữa. Đến khi phát hiện thì chỉ có một lá thứ xin lỗi vì đã làm phiền kèm theo dòng cảm ơn nhà Đan đã cưu mang nó trong mấy ngày qua. Đan thở dài thườn thượt, định bụng báo cho gia đình của Vy biết.

-----o0o-----


Vy lang thang khắp nơi, giờ đây cô gái ấy chẳng biết phải về đâu. Còn việc về nhà thì… nó hừ lạnh, cười chua chát. Làm sao có thể về ngôi nhà đó được. Thế là, Hạ Vy lại rong ruổi hết những con phố, nó không màng đến việc học dở dang. Bây giờ đối với nó chỉ có việc thóat xa ngôi nhà không còn của nó, thóat khỏi ba nó. Chỉ có thế!

Nó đi, không biết chốn nào, nhìn dòng người nô nức trên đường, nhìn những người bạn cùng trang lứa đang vui vẻ cắp sách đến trường, nhìn những đứa trẻ hạnh phúc trong vòng tay cha mẹ. Bất giác, Vy thấy mình cô độc vô cùng.

Một điều xui rủi mà cô gái không hề mong muốn: Nó gặp cướp. Đứa con gái ấy đang đứng ở góc đường, tay ôm ba lô, chờ qua đường. Hai thanh niên chạy xe máy chạy vụt qua nó, cướp lấy ba lô trong tay nó đi. Mặc cho tiếng kêu truy hô thất thanh của nó, hai tên cướp vẫn mặc nhiên vụt xe rời đi. Không ai giúp đỡ, không ai hỏi han. Dòng người vô tình lướt qua nó, xem nó như lòai sinh vật bé nhỏ không tồn tại. Loài người trở nên vô cảm thế sao? Đời là thế ấy? Nó cười châm biếm, nước mắt ngỗ nghịch tuôn trên mặt, nó gạt phắt đi. Chỉ là một tai nạn.

Tất cả tiền bạc, tư trang, quần áo của Vy đều ở trong đó, cả hình của mẹ nó, bây giờ tất cả mất hết rồi, nó phải xoay sở sao đây? Nó đứng thững giữa chốn phố phường nhộn nhịp như hóa tượng sau vụ cướp, đôi mắt thẩn thờ tràn ngập u uất.

- Vy! Con là Vy! Con gái! - Tiếng phụ nữ gọi nó từ phía sau, người đó bước từ taxi xuống, tiếng gọi khẩn hỏang và mừng rỡ khôn xiết. Nó ngoái đầu lại nhìn, là tiếng của dì Xuân. Bà ấy tìm được nó rồi.

Như mặc định, đầu óc thôi thúc nó phải chạy ngay đi, rời xa nơi đây ngay lập tức. Nó co chân bỏ chạy. Tiếng kêu réo của người đó vẫn vọng lại phía sau.

- Đứng lại đi con gái! Đừng chạy nữa mà! Về nhà đi con! - Dì Xuân chạy theo nó, bất cẩn ngã xuống đường. Bà cố gọi Vy, ba nó đang tìm nó, phải giữ được nó lại cho bằng được. Bà cố hét lên.

Nó cứ chạy, mặc kệ hình ảnh người phụ nữ đó té ngã phía sau mình. Chạy đến khi chân bũn rũn, hơi thở gấp lên nặng nề, đầu óc mệt mỏi, mắt hoa cả lên. Nó không biết mình đã chạy bao xa. Hạ Vy chỉ chạy và chạy. Chạy mãi. Đến khi không còn sức chạy nữa, nó ngồi sụp xuống thở dốc.

Trời nhá nhem tối, phố thị lên đèn, ánh sáng chớp nhá nom vui mắt. Đây là thời gian con người xum họp với gia đình, sao nó lại phải lông bông như thế?

Cô gái trẻ đi khắp những con phố, dáng vóc yếu ớt chìm trong màn đêm. Bụng đói meo, tiền không có. Nó rúc trong một mái hiên co ro . Trời dần khuya, gió lạnh, nó chẵng còn gì ngòai bộ quần áo trên người.

Bên cạnh, gã ăn mày cũng co rúc trong đám giấy carton. Mưa tí tách chạy len trên mái hiên. Nó co gối trong một góc, bụng réo ầm ĩ. Mưa lạnh còn làm nó yếu ớt hơn, nó phải sống cuộc đời lang thang, vô định như thế sao? Nó nhớ cái giường của nó, nhớ cả bữa cơm nóng phưng phức ở nhà, nhớ bạn bè, thầy cô. Nó nhớ ba.

Lục kiếm thứ gì còn có thể xót lại trong túi quần, mắt nó sáng lên, đồng 5000 ngàn vướng lại trong túi, có lẽ nó quên lấy ra khi mang quần áo đi giặt. Và... còn một lá thư nhàu nhĩ. Là thư ba nó đã viết. Nó đã để quên lá thư đó trong túi suốt gần một tuần qua.

Dưới ánh sáng nhạt nhòa từ ngọn đèn đường, Vy cố đọc từng chữ trên lá thư:

"Gửi Vy, con gái của ba,

Chắc con giận ba lắm. Ba đã đánh con, là lần đầu tiên ba đánh con. Ba quá nóng nảy. Con à, ba biết bắt nhận dì Xuân ngay bây giờ là một điều rất khó khăn. Nhưng con nên biết một sự thât mà ba mẹ đã giấu con rất lâu:

Ba mẹ đã ly thân từ lâu, chẳng còn chút tình cảm nào với nhau nữa. Vì con, cuộc hôn nhân này mới cố gắng gượng đến gày hôm nay. Ba mẹ muốn con có một gia đình như bao bạn bè, không muốn con tủi thân. Nhưng con hiểu cho ba, từ sau khi mẹ con mất. Dì Xuân đã thay thế vị trí một người mẹ chăm sóc cha con chúng ta rất nhiều. Vì sao trước kia , khi ba và dì chưa nói ra tình cảm của mình cho con biết, con lúc nào cũng cư xử lễ phép, ngoan hiền với dì?

Chỉ vì không muốn dì Xuân trở thành mẹ, con đã trở nên xất xược như thế à? Con làm ba thất vọng quá. Đứa con gái của ba, con là đứa con mà ba yêu thương nhất. Ba luôn muốn những điều tốt nhất dành cho con, tại sao con lại từ chối nó?

Dì Xuân yêu thương con như con ruột, điều này con rõ từ thời tấm bé mà, cón có thể mở rộng trái tim ra đón nhận dì một lần được không? Ba đã đi gần hết cuộc đời, chỉ mong có một gia đình êm ấm. Con hãy cho ba tọai nguyện ước vọng này. Chấp nhận dì đi con! Xem như là ba đang van xin con.

Con gái của ba, ba không biết nên nói thế nào với con nữa. Chỉ mong con hãy suy nghĩ thật kĩ, đừng xốc nổi, bồng bột nữa.

Ba yêu con,

Thân."


Nó đọc. Lá thư nhòe chữ vì những giọt lệ của ai đó đang tuôn rơi. Nó đã hiểu lầm ba, hiểu lầm dì. Tất cả là suy nghĩ trẻ con, độc chiếm của nó. Nó ân hận vì lời nói nặng xúc phạm đến dì. Đầu óc nó rối vò trong những suy nghĩ lũn cũn, đứt đọan. Hạ Vy ôm mặt rấm rứt. Bây giờ nó trở về được sao? Xấu hổ nào bằng!

Mưa tạnh, vài giọt nước mưa đọng trên tán cây, mặt đường loang lỗ nước.

Cô gái đáng thương tập tễnh bước đi. Phố vắng lặng, buồn xơ xác. Nó không thể về nhà. Nó là đứa trẻ hư hỏng. Nó không có tư cách trở về.

Cơn đói từ cái bụng dẹp lép cứ hành hạ nó. Xa xa, xe bán bắp nghi ngút khói của một người phụ nữ trung niên quyến rũ cái bụng đói meo của nó. Vy mua một trái bắp bằng đồng 5000 ngàn còn lại.

Nhòm nhoàm trái bắp nóng hổi. Nó cuốn chân trên ghế đá của công viên, cái vị bắp nóng ấm nóng sao trở nên nhạt nhẽo, vô vị thế này? Hết ngày hôm nay nó sẽ sống ra sao?

Tìm việc làm ư? Ai sẽ nhận một con bé như nó vào làm việc? Ước mơ trở thành bác sĩ của nó sẽ ra sao? Nếu như nó không quá nông nổi thì giờ đây nó đâu ra như thế.

Nó tự cười khinh rẻ bản thân. Nó ngốc nghếch và trẻ con quá, chắc giờ ba sẽ lo lắng cho nó lắm. Nó đang tưởng tượng vào thời khắc này, khi con người lao động đã về nhà nghỉ ngơi, đầm ấm bến gia đình thì ba nó phải rong ruổi khắp nơi để tìm nó.

Gió lạnh thổi vào người, nỗi ân hận day dứt không nguôi. Nó ngồi thu lu trên ghế đá công viên, sẽ là ngày thứ mấy nó phải ngủ ngoài đường trong khi nó nhà cửa, cha mẹ?

Bỗng, phía xa, một nhóm thanh niên khoảng 5, 6 người tiến lại gần nó. Toàn là nam. Ai cũng mặt mày bặm trợn . Họ tiến lại gần Vy hơn, đứng ngay trước mặt nó. Một tên trong đó kéo cánh tay nó đứng dậy:

- Cô em, sao khuya rồi không về nhà vậy? Em không có nhà sao? - Tên đó cười đểu, vuốt má nó.

Nó rùng mình, câm miệng lầm lì, cái lũ này muốn gây sự với nó .

- Sao cưng không trả lời? Cưng không có nhà thật sao? Hay là đi chơi cùng bọn anh đi! Chỗ này vui lắm! - Một tên trong nhóm đó lại sờ vào mặt cô gái, nó vùng ra cố giữ khoảng cách với bọn này.

- Chảnh thế? Thôi mà! Theo các anh đi! Anh không bạt đãi em đâu! - Tên đó giở giọng dụ ngọt, nó hừ lạnh, cười mỉa. Lũ chó heo này không còn việc gì làm sao? Dám đụng vào nó, nó cứ lặng câm, lì lợm như không màng tới....
Bạn đang online tại:
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia Sẻ
Bạn đang xem Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook
Cảm Nhận Về Bài Viết
↑↑ Bài Viết Cùng Chuyên Mục
» Truyện Ngắn Tổng Tài Mặt Trắng Xấu Xa
» Truyện Ngắn: Phải Lấy Người Như Anh.!
» Bạn sẽ làm gì nếu tớ thích bạn
» Anh ở đâu? người em yêu nhất
» Đừng khóc, hãy vui lên vợ nhé
1234...434445»
Bài Viết Ngẫu Nghiên
» Anh có tìm em lần nữa không?
» Anh ở đâu? người em yêu nhất
» Anh sẽ yêu em mãi chứ - Gào
» Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi?
» Bạn sẽ làm gì nếu tớ thích bạn
1234...242526»
Tags:
Tag:
Tags Cloud
Quay nguoc ve tuoi 17,Mortal Kombat Unchained,Pro Evolution Soccer 2014,Gia lap psp android,Shin Budokai Another Road Dragon,
1234...171819»
Liên kết
truyện 3x, tải game miễn phí , kho apk free , wap48, tải game 69, Game Apk, Game Hay
onlinebộ đếm
ror.xml, sitemap.html, sitemap.xml, urllist.txt