-Em làm gì thế? Em có biết đây là thư viện không?
-Tôi không phải là con nít mà cần anh nhắc. Huy nhún vai,.
-Thế em đang kéo Hạ Anh đi đâu vậy? Thái độ như thế là bất lịch sự lắm. Ngay cả điều cơ bản như thế mà em cũng không biết hả?
-Thôi đi! Tôi không cần anh dạy khôn!
Huy hét lên. Ngay cả cô bé ngồi trong góc phòng thư viện đang chăm chú vô từng trang sách cũng phải ngẩng đầu lên thắc mắc. Hạ Anh lên tiếng giảng hòa. Khuôn mặt Huy tối sầm, bàn tay nắm chặt lộ rõ vẻ tức tối. Thiện nhìn chằm chằm vào Huy, ra hiệu theo kiểu “Em vẫn còn con nít lắm!”. Huy tiếp tục kéo tay Hạ Anh rồi bỏ đi, để mặc Thiện đứng trời trồng giữa bao nhiêu ánh nhìn chiếu thẳng vào mình. Thiện từ tốn ngồi xuống, mỉm cười nhẹ nhàng vì dường như anh đã hiểu mọi chuyện.
-Hóa ra em muốn đưa chị đến đây à? Hạ Anh mỉm cười nhìn ngôi trường tiểu học ngày xưa mà cô và Huy từng học.
-Chị không giận em chuyện hồi nãy sao?
-Không sao đâu em. Hạ Anh cười tít mắt.
-Đây là chiếc ghế đá ngày xưa mà em và chị hay ngồi nhất. À, chị còn nhớ con bé Su ngày xưa không? Trời ơi, mỗi lần nhắc đến là em lại thấy buồn cười vì lúc ấy nó mập, dữ dằn và suốt ngày khóc lóc lẽo đẽo theo chị em mình đòi… chơi chung.
-Ừ. Hạ Anh bật cười. Mà giờ cô bé ấy sang định cư ở Mỹ luôn rồi. Chị nhớ em ấy ghê.
Thoáng bắt gặp Hạ Anh đang nhìn xa xăm. Đôi mắt cô trông buồn và trong veo đến mức lạ kì. Huy bất giác mỉm cười, rõ ràng đây là khoảnh khắc hắn được trông thấy mặt cô theo khía cạnh gần nhất. Hắn buông lơi câu nói:
-Vậy, chị có nhớ em không?
-Hả?
Hạ Anh giật mình, cô bối rối quay sang nhìn Huy. Đôi mắt Huy nhìn chằm chằm vào Hạ Anh theo kiểu nghiêm túc đến lạ. Nhanh chóng lấy lại được vẻ bình tĩnh vốn có của mình, Hạ Anh cười xòa cô gắng xoay sở:
-Dĩ nhiên rồi. Em là em trai của chị mà.
-Chỉ là em trai? Huy bỗng dưng ngắt lời. Có phải là vì tại anh Thiện không? Hắn cười buồn.
Hạ Anh không nói gì. Cô nhìn mông lung ra khung cảnh trước mặt. Mưa bắt đầu rơi, từng giọt nặng trĩu như những nỗi niềm của cô gửi vào đó. Gió thổi ngày ngàng mạnh hơn, đám trẻ con đang ríu rít chơi cầu tuột, đu quay trong sân trường bỗng chốc chạy ùa vào phòng chờ trú mưa.Chỉ có cô và Huy vẫn ngồi yên lặng trên ghế đá dưới tán lá phượng. Cô đứng lên, nhẹ nhàng mỉm cười nói với Huy:”Vào thôi em!” thì Huy kéo tay cô lại:
-Chị trả lời em đi, có phải không?
Huy nắm chặt lấy bàn tay Hạ Anh khiến cô đau điếng. Khuôn mặt Huy ướt nhòe nước, chẳng biết có phải tại vì mưa hay không. Nụ cười ấy, ánh mắt buồn ấy làm Hạ Anh thấy đau xót trong lòng. Đúng vậy, trước đây cô đã từng có cảm tình, đã từng rất đau khổ vì sự ra đi của Huy - nhưng tất cả chỉ là xao xuyến của một cô nhóc. Cô không thể lấy tình cảm của mình với Thiện để đánh đổi những bồng bột một thời với Huy:
-Đúng vậy.
Hạ Anh đứng nhìn Huy một lúc lâu, nhưng Huy không ngước nhìn lên. Huy chăm chú nhìn từng giọt nước mưa đang bắn tung tóe vào mặt mình. Hắn nhẹ nhàng buông tay Hạ Anh:
-Chị về đi!
Huy nhìn khắp sân trường. Đám trẻ con đã được phụ huynh nhanh chóng đón về. Có đứa thì khóc lóc đòi ở lại chơi tiếp, số khác thì lộ rõ vẻ vui mừng vì được ba mẹ mang đồ ăn trưa lên.
Hạ Anh khom mình xuống, nâng người lên một khoảng. Cô bắt đầu chạy, nhắm mắt và lao về phía trước như một mũi tên vô hướng. Cuối cùng cũng đến đích:
-Chị chạy kiểu gì thế? Sao lại mất tận 7 phút 13 giây thế này? Cậu nhóc đứng trước mặt cô tỏ vẻ như một “ông cụ non” - Huy gõ mạnh vào đầu cô.
-Em tưởng ai cũng chạy nhanh như em chắc. Hạ Anh buồn rầu lầm bẩm. Chính vì thế nên chị mới nhờ em làm “huấn luyện viên” dạy chạy cho chị để đi thi chứ!
Huy vờ lườm cô khiến Hạ Anh không nhịn được cười vì độ “sến” và “trẻ con” của hắn (Dù hai đứa lúc này cũng chỉ là học sinh tiểu học thôi). Bất giác Huy nhìn Hạ Anh cười gian mãnh:
-Em có cách này khiến chị chạy nhanh được đây!
-Cách gì? Hạ Anh mừng rỡ hỏi.
-Chị cứ tưởng tượng em đang ở vạch đích này: Là một thằng con trai đẹp trai nhất quả đất, đứa em mà chị thích nhất. Không thôi thì… Huy ngập ngừng. Nghĩ em là cái bánh kẹp hamburger hay ly Coca mà chị thích cũng được.
Hạ Anh phát cáu khi nghe cái kiểu nói chuyện… “dẻo miệng” của Huy. Hai đứa cứ chạy lòng vòng khắp sân trường chơi trò đuổi bắt dù trời vẫn đang mưa”.
…
Mỉm cười, Huy mở mắt. Trước mặt hắn chỉ hoàn toàn là một cái sân trống không.
Nỗi buồn ập đến trong tim Huy. Cổ họng nghẹn ứ, từng giọt nước mắt cứ tuôn rơi chẳng thể nào ngừng được. Lẽ ra hắn đã phải cảm nhận được điều đó từ những bức mail, những tin nhắn ngắn gọn mà Hạ Anh gửi đến mỗi tháng. Đáng lẽ ra, khi biết Hạ Anh sống vui vẻ mà không có mình, Huy nên mừng mới phải. Huy vùi mình vào cơn mưa, úp mặt vào hai bàn tay trắng ngần bật khóc thành tiếng.
Huy thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đến giờ bay về Anh.
Nhanh chóng lấy lí do vì phải chuẩn bị bài vở sau khi nhập học cũng như những hoạt động ngoại khóa của trường bên ấy, Huy thoát khỏi sự “tra khảo” với ba mẹ vì trước khi về cậu đã hứa: "Sẽ ở lâu nhất có thể”. Đằng này chưa được một tuần mà hắn đã “khăn gói” ra đi. Đôi lúc ba mẹ hắn cũng thắc mắc thật, nhưng thôi, hắn cũng đã đủ lớn để tự quyết định cuộc sống riêng của mình.
Hôm nay trời lại mưa. Hắn cùng với ba mẹ đến phi trường. Nhìn qua ô cửa kính chiếc xe taxi, hắn bất giác thở dài. Có lẽ Hạ Anh đã giận hắn từ hôm đó mất rồi, nhưng hắn không hối tiếc vì đã bày tỏ hết tình cảm của mình. Một anh chàng cung Nhân Mã đầy nghị lực như hắn chắc chắn sẽ vượt qua được mọi thứ, kể cả trường hợp khó nhằn này. Huy ôm chầm lấy ba mẹ, bịn rịn với lời dặn dò của họ, Huy thoáng thấy tiếc nuối. Nhìn từ xa, hắn trông chờ một người, nhưng có lẽ người đó sẽ không tới.
-Huy!
Tiếng gọi to giữa trời mưa khiến Huy đang lúi cúi xách đồ ở dưới phải ngước nhìn lên. Hắn cố giấu niềm vui, mỉm cười nhẹ nhàng:
-Chị đến tiễn em à?
-Chị không đến để tiễn em. Chị chỉ muốn hỏi em, vì sao em lại bỏ chị mà đi như thế. Chừng nào em về
Huy cụp mắt xuống, cố nặn lấy một nụ cười
-Em cũng chưa biết, nhưng chị hãy chờ đi. Em chắc chắn khi về sẽ có món quà đặc biệt dành tặng cho chị.
Giọt nước mắt lại khẽ khàng rơi xuống trên khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Anh. Bên cạnh cô còn có Thiện, Huy thấy vậy nên chỉ kịp chào nhẹ mà không nói thêm được gì. Thiện mỉm cười gật gù tỏ vẻ hài lòng.
Đến giờ Huy lên máy bay, hắn chào tạm biệt ba mẹ thêm lần nữa rồi rời mắt khỏi Hạ Anh mà bước đi. Bóng dáng của Huy như ướt nhòe trong mưa. Huy mỉm cười, và giờ đây, hắn thấy mình như là một chàng trai trưởng thành. Một ngày nào đó, hắn hứa sẽ trở về thăm Sài Gòn, để làm một điều gì đấy, hắn cũng không rõ.Chắc chắn đó sẽ là một ngày đẹp trời…
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ


