Chị em phòng nhân sự thấy thích thú trước sự gặp gỡ này bởi trong công ty nổi tiếng đẹp trai và tài giỏi chính là phòng kinh doanh, nếu được cặp đôi với họ thật sự khiến cho đám con gái phòng khác phải ghen tị. Chỉ riêng có cô là thờ ơ với thông tin đó, bởi trong lòng cô chỉ có anh mà thôi người con trai nào cũng không làm cô thấy hứng thú nữa. Cô rất muốn người đi cùng cô đến dự tiệc là anh nhưng chắc hẳn anh sẽ đi với một mỹ nữ nào đó trong công ty cô đoán chắc chắn là vậy. Cô nằm bò xuống bàn và thở dài, cô chẳng còn hứng thú với bữa tiệc này nữa rồi, nếu nhìn thấy anh tay trong tay với một cô gái khác chẳng thà cô ở nhà còn hơn. Nghĩ đến đó thôi mà tim cô đã sôi máu lên rồi, cô làm gì có tư cách gì mà ghen với cô gái bên cạnh anh, chẳng nhẽ chỉ vì cô đi với anh đi làm nhiều hơn với cô ấy, thật bùn cười. Cô thấy bản thân mình thật kém cỏi và ngốc nghếch…
Cuộc gặp gỡ định mệnh rồi cũng đến, hai phòng hẹn nhau ở quán cà phê Mộc trước cổng công ty, phòng kinh doang đa số là con trai nên đến trước để tỏ phép lịch sự, còn phòng nhân sự thì đúng tích cách của phụ nữ - sẽ đến muộn một chút – thời gian đó họ sẽ tranh thủ trang điểm lại một chút – cô với tay lấy chiếc túi xách chả thèm để ý quần áo bước ra khỏi công ty. Chị cùng phòng trách móc :
-Cái con bé này, sắp ế đến nơi rồi đấy, đi gặp đấng mày râu mà em chả ra dáng là một người phụ nữ đẹp gì cả, môi cũng không đánh, cầm lấy và thoa một chút hồng vào môi hộ tôi cái.
-Em biết rồi mà chị - cô cầm thỏi son môi miễn cưỡng thoa một vài đường cơ bản, sức lực để thoa son cô còn chẳng có nữa rồi.
Trong khi cô buồn bã đến vậy thì bên phòng kinh doanh cũng có một người chán nản chẳng kém gì cô.
- Chú em tôi hôm nay làm sao vậy, được gặp phụ nữ mà mặt mày lại thế này à? – Dũng bên phòng kinh doanh quay sang hỏi Sơn.
- Chắc do em vừa ốm dậy – anh chỉ biết cười nhạt vì thực ra trong lòng anh chẳng mấy hứng thú với buổi gặp này, cả tuần nay anh không được nhìn thấy cô anh thấy trống trải đến kì lạ, đến sáng nay đi làm cũng không thấy cô đi cùng bến chắc cô đã không còn đi làm bằng xe công ty nữa rồi, với tay lấy cốc cà phê nhẹ nhàng nhấp một ngụm, anh thấy lòng mình còn đắng hơn vị cà phê…
Tiếng ồn ào từ bên phòng nhân sự ùa vào quán, cô lặng lẽ bước đi sau cùng tránh né sự chào hỏi từ mấy anh bên phòng kinh doanh, nhanh chóng tìm cho mình một góc khuất nhất cô lặng lẽ tìm chỗ ngồi xuống, đang loay hoay để tìm ghế ngồi thì cô thấy một bàn tay đưa ghế cho cô, giọng nói quen thuộc mà cô đã in trong tâm trí nhẹ nhàng nói với cô:
-Mời em ngồi…
Anh ngẩng đầu lên nhìn cô, cô nhìn anh sững sờ, cô tưởng mình đang mơ trong chốc lát hai đôi mắt dán lấy nhau như muốn đắm chìm mãi trong đó, cả nhóm nhơ ngác khẽ nhắc hai người :
-Ơ kìa Sơn sao lại để Hạnh nó đứng thế, chàng trai ga lăng nhất phòng kinh doanh đó mọi người –anh trưởng phòng Minh khẽ trêu, tiếng cười cất lên xóa tan khoảng khắc ngượng nghịu, má cô đỏ ửng lên, anh lại trêu cô :
-Em không ngồi là anh mỏi tay lắm đó!
Lúc này cô mới khẽ ngỗi xuống, bàn tay nắm chặt lấy chiếc ví cầm tay, trái tim khẽ thở đạp liên hồi. Anh cũng chưa lấy lại được bình tĩnh, quay sang nhìn thấy đôi má hồng ửng của cô thì chợt mỉm cười hạnh phúc…
Cả giờ hai bên phòng nói với nhau rất nhiều chuyện, tiếng cười không lúc nào dứt, còn riêng cô và anh thì không còn để ý đến câu chuyện của mọi người nữa bởi họ lúc này chỉ muốn câu chuyện dành cho hai người. Anh cảm nhận được đây là cơ hội của anh, nếu anh bỏ qua cơ hội lần này thì chắc hẳn anh sẽ hối hận mãi mãi, lấy hết dũng khí anh quay sang cô khẽ nở nụ cười :
- Anh là Sơn, làm bên phòng kinh doanh hàng xóm của phòng nhân sự bọn em. Rất vui vì hôm nay được làm quen với em, người đồng hành mỗi sáng đến công ty với anh.
Nghe Sơn nói đến ba chữ “ người đồng hành” Hạnh bỗng đỏ ửng má, vậy là chắc chắn anh biết rằng mỗi sáng có một cô gái ngốc nghếch dậy từ sáng sớm để đón xe cùng anh đến công ty. Cô xấu hổ đến mức ấp úng trong cả cả câu nói:
- Vâng, em là Hạnh phòng nhân sự, em rất vui khi được gặp anh hôm nay, quả là một sự tình cờ có duyên a ạ.
Hạnh cười và Sơn cũng cười theo cô. Đôi má đỏ ửng và nụ cười trong sáng của cô khiến cho anh không thể nào điều khiển được tình cảm của mình nữa, Hạnh thực sự đã hút hồn anh đến mê dại, chưa người con gái nào khiến cho Sơn có cảm giác hạnh phúc như lúc này, anh mạnh dạn cầm điện thoại chủ động xin số điện thoại của cô. Anh muốn sẽ được sánh đôi với cô trong buổi tiệc lần này, và có cơ hội anh rất muốn thổ lộ cho cô biết tình cảm của anh, nếu còn giữ nó trong tim chắc tim anh sẽ nổ tung ra mất.
Sau hôm gặp nhau định mệnh ấy, cho Sơn số điện thoại của mình, ngày nào Hạnh cũng thấy bản thân mình có sự hồi hộp không rõ ràng, cứ khi nào điện thoại có tin nhắn hay điện thoại cũng khiến Hạnh giật mình, bản thân cô đang chờ Sơn, chờ thái độ của Sơn sau buổi gặp gỡ hôm đấy, cô hi vọng rằng cô sẽ may mắn được cùng Sơn sánh đôi trong buổi tiệc của công ty vào cuối tuần này, nhưng cô cũng chả tự tin gì vào bản thân mình, không xinh đẹp cũng chẳng hấp dẫn, một người có chỉ tiêu phụ nữ cao như Sơn chắc gì đã chọn cô chứ. Không dám thở dài nhưng Hạnh cũng tự giác bỏ mấy ý nghĩ vô vọng đó ra khỏi đầu để tiếp tục làm việc.
Thứ năm rồi thứ sáu, Sơn cứ soạn tin rồi lại xóa, cứ định gửi lại lưu vào Tin nháp, Sơn đã yêu rất nhiều cô gái khác, bản thân anh cũng được bạn bè mệnh danh là sát gái, vậy nhưng anh cứ cảm thấy rằng nếu đem những chiêu bài tán gái trước đây của anh để sử dụng đối với cô thì thật quá thấp hèn, cô như một giọt sương sớm trong trẻo mà anh chỉ sợ khẽ đụng vào sẽ khiến nó rơi vỡ mất.
Chỉ còn mai nữa là đến ngày thành lập công ty, chị em trong công ty ai nấy đều cũng đã chọn được cho mình người đồng hành phù hợp, không thì chí ít cũng là cạ cứng với nhau, các chàng trai thì đều hài lòng với sự lựa chọn của mình bởi đối với đàn ông thì mọi người phụ nữ đều là vật báu rồi. Ngày hôm đó đối với nhân viên trong công ty chẳng khác gì như ngày hội, ai nấy cũng sắm sửa cho mình những bộ đồ đẹp nhất, trông các đấng mày râu đều mạnh mẽ với những bộ vest lịch lãm, còn chị em phụ nữ thì súng sính với váy đầm và những kiểu tóc cầu kì sang trọng.
Đã hai giờ chiều, Hạnh đã từ chối rất nhiều lời mời đi cùng vào buổi tiệc tối, cô đã không cho phép mình hi vọng nhưng mỗi khi nghĩ về anh cô lại chẳng muốn đi cùng với ai, nhưng nghĩ đến việc sẽ chẳng còn ai có thể đi cùng cô vì ai cũng đã chọn được đôi phù hợp cô lại thấy chạnh lòng, cô nhủ với bản thân rằng nếu đến chiều không không có thêm một lời mời nào nữa cô sẽ ở nhà và bỏ phí một buổi tiệc vui của công ty. Nằm dài ra bàn, đang định đeo headphone để xả stress thì có tiếng tin nhắn đến. Là anh – cô không tin vào mắt mình nữa, vội vàng ấn Read, anh hẹn cô ra ban công tầng 5. Chẳng kịp suy nghĩ cô vội lấy áo khoác nhẹ bước ra ban công, anh đã đứng đó từ lúc nào, trên tay còn cầm 2 cốc cacao nóng vẫn bóc khói, hôm nay anh thật nhẹ nhàng với quần âu và sơ mi xanh dương nhạt, nếu anh không đang ở đây và làm việc cùng công ty với cô chắc cô đã ngắm mê mẩn như những anh diễn viên Hàn Quốc cô vẫn hay xem rồi. Anh quay lại nhìn thấy cô lại nở nụ cười, điều cô ghét nhất ở anh chính là khi anh cười, vì khi anh cười cô không điều khiển được con tim mình.
- Tối nay em đi với ai đến dự tiệc công ty vậy Hạnh? – Vừa nhâm nhi cốc cacao nóng Sơn vừa nhẹ nhàng hỏi dò Hạnh
- Dạ em chưa biết đi với ai anh ạ vì chưa có lời mời nào hấp dẫn đối với em – Hạnh vui vẻ trêu đùa
- Vậy em đi với anh có được không? Đi với anh chắc không có điều gì làm em hấp dẫn nhưng anh hứa sẽ làm vệ sĩ của em…
Hạnh quay sang – khuôn mặt không giấu nổi vẻ ngạc nhiên và ngỡ ngàng “ Anh muốn đi cùng em sao?”. “ đúng, anh rất muốn đi cùng với em” – Sơn khẳng định.
Như có một nguồn điện nào đó phải cực mạnh đi qua cơ thể của Hạnh. Cô cảm giác cơ thể tê cứng lại không thể làm được gì nữa, cô muốn nhảy cẫng lên lúc này nhưng lại sợ xấu hổ trước anh. Cô khẽ mỉm cười nhưng khuôn mặt trẻ con không giấu nổi vẻ thỏa mãn, “ Vậy em sẽ để anh làm vệ sĩ cả buổi tối nay cho em, thôi em về chuẩn bị đã nhé, tối hẹn gặp anh nhé” Cô nhanh chóng bước chân để tránh mặt anh lúc này nếu không cô sợ anh sẽ phát hiện ra hai má cô đã đỏ ửng như quả cà chua chín và niềm vui thì chẳng thể giấu đi đâu nữa. Anh nhìn cô lật đật chạy đi mà muốn phì cười, anh nói vọng theo cô: “Vậy anh sẽ đón em ở đâu?” Hạnh ngoái đầu lại nhanh chóng trả lời: “ Ở điểm đón xe của công ty anh nhé!!” Sơn như chợt hiểu ra điều gì đó, anh khẽ đặt tay lên com tim và thầm nói “Tim ơi anh yêu cô ấy”...
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ

