Công cụ tìm kiếm bởi Google
Đáng chú ý
NewTruyện sex người lớn update 3Sex.SexTgem.Com
NOTE CỜLÊFC.HAYDAY.MOBI là wap tải game và ứng dụng admin làm riêng không kích hoạt nhé yên tâm.
NEW QVIP.APK.VN Kho 19.000 app dành cho android miễn phí 100%.
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

“What I’ve done, I’ll face myself
To cross out what I’ve become
Erase myself and let go of what I’ve done
Put to rest what you thought
Of me while I clean this slate
With the hands of uncertainty
So let mercy come and wash away…”
Từng hồi chuông dài vang lên phá tan không gian yên tĩnh nơi đây. Danny không muốn nghe máy lúc này, nhất là của cái người mà anh không bao giờ muốn nghe: Caroll. Nếu không phải vì điều tra thì có lẽ dù chỉ là liếc nhìn cô ta cũng không thể nào lọt được vào trong sự chú ý của anh… Nhưng con người kia dường như đã chuẩn bị kĩ càng lắm rồi, mặc cho anh không bắt máy vẫn cứ gọi không ngừng. 1 lần, 2 lần,… 10 lần.
- Alo!
- “Ha ha cuối cùng anh cũng chịu nghe điện thoại của em rồi” – Giọng nói lảnh lót ngọt ngào vang lên chỉ tạo cho anh cảm giác chán ghét tột độ.
- Sao? Có chuyện gì?
- “Có việc mới được gọi cho anh sao? Phũ phàng vậy.”
- Tôi đang bận, thôi nhé!
- “Từ từ đã, em… nhớ anh mà. 1 tuần rồi em không được gặp anh.”
- …
- “Hai ngày nữa thi rồi đấy, dù có việc gì thì anh cũng nên quay về trường dần đi.”
- Biết rồi!
- “Vậy…”
Tút tút tút…
Không để đối phương nói thêm lời nào, Danny ngắt máy ngay lập tức. Đúng là chẳng ra sao cả. Thật bực mình!
Gió lại vi vu thổi, nhè nhẹ xoa dịu nỗi đau và cơn giận dữ trong anh. Thời gian trôi qua, thật chậm mà cũng thật nhanh… Có những thứ nên quên đi, đừng giữ mãi trong lòng. Cũng có những thứ nhất định phải tìm về, bằng mọi giá…
- Anh à, làm thế nào mới là tốt nhất đây? Phải thế nào thì kí ức của em mới quay về?
***
- Thế này có nghĩa là…
- Đúng vậy, cậu Duy Minh và cô Trúc Vy trước đây ở cùng một khu và có vẻ chơi với nhau khá thân thiết, cho đến khi Đặng gia đột ngột chuyển đi và gặp tai nạn.
- Thông tin này có chính xác không vậy?
- Tại thời điển hiện giờ thì đây là tài liệu duy nhất.
Ryan hơi chau mày. “Duy nhất ư?”
- Toàn bộ thông tin liên quan đến Đặng gia 13 năm về trước đều đã bị tiêu hủy hoặc giấu nhẹm đi. Đến nay có rất ít người biết và còn nhớ về những chuyện của 13 năm trước. Những thông tin trong này là do một người hàng xóm cũ của Đặng gia và Thái gia kể lại.
- Vậy giờ người đó đang ở đâu?
- Cả gia đình họ đang định cư bên Mỹ. Không lâu sau khi Đặng gia chuyển đi, khu phố mà họ từng ở được lệnh di dời để làm một dự án công nghiệp gì đó. Tất nhiên khoản tiền bồi thường là rất lớn, và đa số những người dân ở đó đều được sắp xếp chỗ ở mới ở rất xa, thậm chí là tận nước ngoài như người cung cấp thông tin này.
- Tất cả sao? Bên đầu tư công trình đó chịu chơi vậy cơ à?
- Cũng rất khó hiểu chỗ này nhưng ở thời điểm đó người ta không quan tâm nhiều đến vấn đề đó.
- Vất vả cho ông nhiều rồi quản gia Tô.
- Không có gì, phục vụ cho nhà họ Trần là nghĩa vụ và bổn phận của lão Tô mà. – Vị quản gia già khẽ đưa tay lên lau đi giọt mồ hôi vừa rơi trên trán. Đúng vậy, đó là trách nhiệm. Lão Tô, tên đầy đủ là Tô Lập Sinh
, đã làm việc cho Trần gia đến nay cũng được gần 50 năm rồi. 50 năm trước, một cậu bé 8 tuổi lang thang ngoài đường trong tiết trời tháng 12 lạnh căm căm, cả người tím tái nằm ngất đi trước cổng nhà Ryan. Trần thiếu gia lúc đó, cũng là ông nội của anh, thấy vậy liền đưa ông vào nhà, cho ăn no , mặc ấm, lại còn giữ làm gia nhân trong nhà.Tất cả mọi người ở nhà họ Trần lúc đó đều hết lòng yêu thương cậu bé Tô bất hạnh, coi cậu như người thân của mình mà đối đãi nhiệt tình. Cảm kích trước tấm lòng của Trần gia, Tô Lập Sinh lúc ấy đã thề cả đời sẽ hết lòng phụng sự cho Trần gia, quyết không hai lòng… Thời gian trôi đi, mới thế mà đã nửa thế kỉ đi qua… Giờ tuy đã già, nhưng lão Tô vẫn còn có thể giúp được cho Trần thiếu gia, như vậy cũng là cả một niềm vui lớn rồi.
- Đừng nói thế ông Tô. – Ryan cười, đưa cho lão Tô chiếc khăn tay – Cháu vẫn luôn coi ông như ông nội của cháu vậy, nên ông cũng đừng coi cháu là thiếu gia này nọ nhé, xa cách lắm.
- Rồi rồi, lão từ lâu cũng coi cậu chủ… à cháu như cháu trai của lão rồi mà.
Rồi lão Tô cũng cười. Nói chuyện với Tiểu Quân, vẫn được luôn vui vẻ như vậy. Nếu nói thế gian này là bầu trời ảm đạm thì nó sẽ là tia nắng ấm áp xua đi mọi lạnh giá, buồn đau. Trần gia thật có phúc nên đã sinh được cậu cháu trai vừa có tài vừa có tâm như vậy. Bố mẹ Tiểu Quân hẳn phải rất tin tưởng và tự hào về đứa con trai này, cho nên cả Trần gia lớn bé hơn gần hai chục con người, lại thêm công ty lớn vậy mà vẫn du lịch nghỉ ngơi dài ngày bên Anh được. Có lẽ cũng nên tập dần cho Tiểu Quân cách cai quản cái nhà này là vừa. Haizzz mà sau này cô gái nào được thằng bé yêu thương sẽ hạnh phúc lắm đây, phải chi lão cũng có cháu gái…
- Lão Tô! Có điện thoại gặp ông này!
- Rồi rồi lão ra đây!
Quản gia Tô hơi cúi đầu chào Ryan rồi đi ra ngoài. Dù sao đây cũng là quy định, ông cháu gì thì cũng phải tuân theo hết mà. Ryan lại mỉm cười, tay vẫn cầm theo tập tái liệu mà lão Tô vừa đưa. Tựa người vào thành cửa sổ, anh nhìn ra ngoài trời. Chiều rồi, lại một ngày nữa sắp qua đi… Tất cả người ở đó đều đã chuyển hết đi rồi sao? Không một dấu vết, thảo nào Danny không điều tra được quá khứ của mình. Cha mẹ cậu ấy lại có vẻ như không muốn giúp đỡ con trai… Nói thừa, chứ không thì hẳn cậu bạn Danny tài giỏi của anh đã tìm lại kí ức của mình từ lâu rồi mới phải. Ryan à, mày cũng có lúc ngốc quá đi!
Chap 25: Hè về
Haizzzz cuối cùng thì những ngày học và thi vất vả cũng đã qua. Chúng tôi, những học viên năm nhất vui vẻ cùng tổ chức một bữa tiệc nhỏ coi như là ăn mừng với kết quả mà mình đạt được. Đúng là vui quá luôn, tôi, dù hai tuần trước khi “lâm trận” còn dở sống dở chết với môn toán cao cấp thế mà trong số các môn thi đấy lại là môn mà tôi đạt điểm cao nhất chứ. Ôi, nói đến vấn đề này thì phải cảm ơn sư phụ Ryan rất rất nhiều. Ha ha, dù học sau các bạn 1 học kì nhưng tôi học hành không thua gì ai đâu nha, tuy chưa có kết quả xếp thứ tự nhưng với một số “thăm dò” nho nhỏ ít ra tôi cũng có thể thở phào vì điểm của mình như vậy cũng thuộc “top” trên rồi. Mà nói đến chuyện thứ bậc thì phải kể đến Susan. Khoảng 1 tuần trước khi thi cô ấy học như “điên” luôn. Sáng học , chiều học , tối học, thậm chí cả trong mơ cũng thấy nói đến mấy cái công thức lập trình gì đó chẳnglàSusanhọckhoaCôngnghệthôngtinCT319mà,p. Có vẻ như Susan rất quyết tâm xếp trong top 10 của trường để nhận cái học bổng 40000 $ gì gì đó mà “thiên hạ” đang khóa ầm lên. Hầy, tôi thì chẳng ham mấy cái đó lắm (thực ra chắc gì đã đến lượt mình, cái học viện này toàn là ngôi sao không hà, mình an phận thủ thường chút vậy =.=). Ngồi rối chẳng có việc gì làm, tôi đem quyển lịch bàn ra ngồi đếm 1, 2, 3,… ha ha còn đúng 9 ngày nữa là tôi được về nhà rồi. Mẹ ơi con nhớ mẹ quá!!! Bravoooooooooooooo !!!
- Ngậm bớt cái miệng lại cho tôi nhờ!
=.=!!!
- Ai đấy… A, Lia sao tớ tưởng cậu lại ra sân bóng rổ rồi mà?
- Thôi đừng nhắc đến nữa, đau lòng quá hu hu hu.
Nói rồi Lia đem bộ mặt khổ sở đi thẳng vào phòng, sau đó ngồi một chỗ ôm gối. Chỉ một chữ để hình dung bộ dạng cô nàng lúc này thôi: Thảm! Vâng, là thảm từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong !!! Không thể chịu được cả trăm dấu hỏi trên đầu lúc này, tôi “lăn lê” lại gần Lia, kéo kéo cái gối kitty kia ra:
- Sao nào, có ai bắt nạt công chúa của tôi thế này?
- Hu hu, là tay Wade chết tiệt ấy!
- ???
Thì ra chuyện là thế này…
Sân bóng rổ 30 phút trước
- Chưa được rồi, bây giờ em tập lại động tác nhồi bóng từ đầu đi, khi nào thật thành thạo hẵng đến đây tập ném nhé.
- Không!
- Ngoan nào, đến chỗ chị Lia bảo chị ấy dạy cho, anh đang bận, nhé, ngoan nào.
Thật không ngờ anh chàng khô khan Wade lại có lúc dịu dàng với người khác như vậy, mà vấn đề là đó lại là một cô gái. E hèm ,nói thế nào nhỉ, khá là xinh xắn đây: mắt to tròn, đôi môi anh đào đáng yêu vô cùng. Rõ ràng kém Lia một tuổi nhưng lại được đặc cách vào học tại đây, chỉ khác mỗi lớp thôi. Tuy nhiên cộng tất cả lại cũng không bằng được một nguyên nhân chính: những cử chỉ thân thiết mà Wade làm với cô bé này là điều mà Lia mơ ước và cố gắng phấn đấu từ lâu. Gì chứ, biết là tập bóng rổ nhiều sẽ bị to tay mà cô cũng không màng đến, chỉ chăm chăm luyện tập hết mình. 1 tháng, từ một sinh hoạt viên Lia nhanh chóng leo lên đến chức Phó hội trưởng, mà mục đích thì chỉ là để được gần gũi với Wade hơn thôi. Haizzz thế mà cả ngày cái anh chàng “đáng ghét”không cười nổi với Lia lần nào, cùng lắm thì trao đổi vài ba câu chuyện về công việc. Chấm hết! Cho đến ngày hôm qua khi cô bé, gì nhỉ…. à, Emma này đến đăng kí tham gia. Thái độ của Wade với Emma khác hẳn so với tất cả những người mới khác, anh ta tự mình tập bóng cho cô bé đấy. Lia đứng một chỗ, lửa giận bừng bừng không ngừng phun lên trên đầu. Nếu đem nhiệt lượng từ “ngọn núi lửa ” đó đi đun thì có thể nấu được cả một thùng nước nóng cũng nên ( ặc, nói thế thì cũng hơi quá hì hì =.= , nhưng mà sự thật nó lại khốc liệt như thế đấy các bạn ạ). Ờ ờ, thế còn chưa đủ đâu khi mà Wade còn nhờ Lia dạy cho Emma những bài tập cơ bản lại từ đầu nữa chứ >”<. Thôi được rồi, cứ cho là chị lớn không chấp nhặt “đàn em” đi. Lia vẫn cố gắng vui vẻ nhận lời:...
Bạn đang online tại:
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia Sẻ
Bạn đang xem Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook
Cảm Nhận Về Bài Viết
↑↑ Bài Viết Cùng Chuyên Mục
» Truyện Ngắn Tổng Tài Mặt Trắng Xấu Xa
» Truyện Tình Yêu Có Chịu Lấy Anh Không
» Truyện : Ôm tim anh bỏ chạy
» Truyện Ngắn: Phải Lấy Người Như Anh.!
» Truyện Voz Ôi Cái Cuộc Đời Tôi ( phần1 > 4)
1234...717273»
Bài Viết Ngẫu Nghiên
» Truyện Ngắn Tổng Tài Mặt Trắng Xấu Xa
» Truyện Tình Yêu Có Chịu Lấy Anh Không
» Truyện : Ôm tim anh bỏ chạy
» Truyện Voz Ôi Cái Cuộc Đời Tôi ( phần1 > 4)
» Truyện Ma Bùa Lỗ Ban ... thực hư ... thiện ác
1234...454647»
Tags:
Tag:
Tags Cloud
Quay nguoc ve tuoi 17,Mortal Kombat Unchained,Pro Evolution Soccer 2014,Gia lap psp android,Shin Budokai Another Road Dragon,
1234...171819»
Liên kết
truyện 3x, tải game miễn phí , kho apk free , wap48, tải game 69, Game Apk, Game Hay
onlinebộ đếm
ror.xml, sitemap.html, sitemap.xml, urllist.txt

Polly po-cket