Phải thả lòng đến chừng nào chứ. Huuuuu…Cổ Ngân Châu, bà ở đâu cứu tôi với!!!
Máy lạnh cũng không thể xua nổi cái nóng của tình cảm mãnh liệt. Giường đơn có vẻ hơi chật chội, không gian cho dù nhỏ hẹp anh cũng không buông tha.
Tôi thề…sau này không chọc giận anh nữa.
Đầu tôi choáng váng. Mệt mỏi vô cùng. ORZ…
- Dừng…dừng lại…-Tôi nói đứt quãng, anh cũng im lặng, không nói gì. Rốt cuộc tôi nói anh có nghe không hả???
- Dừng lại đi…-Tôi thở dốc.
Anh cứ như bị dục vọng che mờ mắt, lấy khăn tay nhét vào miệng tôi. Á!!!!!!
- Không đau chứ???
Tình cảm qua đi. Thắt lưng tôi đau đến không muốn sống nữa. Nước mắt rưng rưng.
- Đau chết luôn a!!!
Tôi trừng mắt. Đi mới có hai ngày mà…Ya!!!!!!!
- Đừng giận nữa!!! Nha???
- Tránh ra. Hứ!!!
- Thôi mà!!!
Binh…Tôi cầm gối đánh anh, mắng:
- Chẳng phải đã kêu anh dừng rồi ư???
- Anh…
- Không thèm nhìn mặt anh nữa!!!
Tôi mặc đồ vào, đi nhanh ra ngoài. Tức ơi là tức!!!
Buổi tối, không biết anh và chồng của Ngân Châu có gian kế gì mà đòi ngủ lại đây. Tôi trong phòng đang chuẩn bị xếp chăn ngủ thì…Cộc…cộc…
- Anh ra mở cửa đi!!!-Tôi ra lệnh. Anh đần mặt, tôi nhướn mày hỏi lại:
- Sao? Không đồng tình??? Ui da, đau quá à!!! Huhu…
- Ơ…
2s sau, người nào đó đành phải xuống nước đi mở cửa. Khà khà…
- Ngân Châu???
- Hiểu Nguyệt ơi…-Cổ Ngân Châu thò đầu vào, nhìn tôi chằm chằm sau đó ái ngại nhìn sang Lâm Thế Ưu. Tôi hiểu ý, cười cười:
- ANH!!!! Anh đi đâu chút đi, bọn em nói chuyện chút xíu. Nhé???
Anh lưỡng lự hồi lâu rồi cũng thuận ý. Cửa vừa đóng, bóng người vừa khuất thì Cổ Ngân Châu hét oai oái lên.
- Hả??? Chuyện gì? Chuyện gì???-Tôi lo lắng.
- Huhu…Hắn, hắn, hắn…
Cổ Ngân Châu dường như ngoài chữ “hắn” thì không còn nổi từ nào có thể biểu diễn được tình trạng thảm khốc của nó hiện giờ.
- Bà bị cái gì nhập thế??? Chồng bà đánh bà sao???
- Không…không phải…
- Chứ là gì???
- Hắn..hắn…hắn…
- Trời ơi!!! Bộ bà không còn từ nào khác để nói hả???-Tôi tức không chịu nổi, nói kiểu này…tới đời cháu tôi cũng không hiểu.
- Hắn…hắn…hắn cưỡng bức tôi!!!!!!!
- HẢ??????-Tôi trợn mắt, chút xíu nữa là rớt tròng mắt rồi. Cưỡng..cưỡng bức ư??? Oh-My-Chúa!!!
- Ngạc nhiên gì chứ??? Huhu…Hiểu Nguyệt ơi, bà…bà làm ơn cho tôi đêm nay ở lại đây, tôi không muốn lại…
- Nhưng, nhưng….
- Huhu…Làm ơn!!! Please, please…
- Trời ơi…Thôi được rồi!!! Được rồi!!!
Vậy là, tối đó có một người-mà-ai-cũng-biết-là-người-nào-đó phải buồn bã mà ôm gối sang chỗ khác ngủ. Vị trí: Bồn tắm trong WC.
Hề hề…Thông cảm vậy, ông xã!!!
CHƯƠNG 22: MỘT BUỔI SÁNG ĐẸP TRỜI.
Khoảng 7h thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa. Lâm Thế Ưu đêm qua chắc là không ngủ được nên sáng sớm, mới 5h đã lặn lội ra biển rồi. Tội nghiệp thật!
- Hơ? Ngân Châu…Chồng bà đến tìm…ỦA???? NGÂN CHÂU ĐÂU???
Tôi thoáng một cái quay đầu lại thì không thấy Ngân Châu đâu hết. Nó vừa mới ở đây mà?! Chẳng lẽ nó biết phép tàng hình sao???
- Không cần thắc mắc. Cô ấy…
Anh ta ung dung bước vào phòng tôi, mở tủ áo ra…
- Á!!! Ngân Châu? Bà núp trong đó làm gì? Không thấy ngạt ư???
- Vợ yêu à!!! Sao đêm qua không về, làm anh nhớ em muốn chết!!!
- Huhu…Nguyệt! Nguyệt! Nguyệt!!! Help me! Help me!!! Huhu…
- Em giận anh hả? Đừng giận mà!!! Nha?
- Nguyệt! Đừng để cái dáng vẻ hiền lành, quân tử của hắn lường gạt. Hứ!
- Thôi bà ơi!!! Bà stop lại đi!!! Về với chồng bà kìa!!!
- Á!!!!
Cửa vừa đóng, Ngân Châu hét lên ầm ầm. Mẹ ơi!!! Tôi thật hối hận khi làm bạn với con nhỏ này!!! Tưởng tôi kêu nó đi chết sao??? Hừm!!!
- Anh! Anh về rồi ư??? Hihi…
- Hừm!!!
- Giận sao?
Không giận cũng uổng. Tự nhiên khi không bắt chồng mình ngủ trong bồn tắm. Nếu là tôi thì chắc tôi chém chết người đó rồi!!!
- Đừng giận mà!!! Sáng sớm anh đi ra ngoài như vậy chắc là chưa ăn gì đâu, hay là anh…
ẦM!!!!
Tiếng sập cửa vang lên dứt khoát. Kỳ này toi thật rồi!!! ORZ…
Tôi gõ cửa phòng tắm, miệng nói nho nhỏ:
- Thế Ưu?!!!
- …
- Anh? Em đâu có ý muốn thế đâu!!!
- …
ẦM!!! Tôi tức giận đập cửa phòng tắm lại cái rầm. Mắt bắt đầu thấy cay cay, lớn tiếng:
- Tôi mặc xác anh. Tôi đã xuống nước vậy rồi mà anh không thèm ngó tới. Kệ anh!!!!!!!!!!!
ẦM!!!! Tôi bực bội đi ra khỏi phòng, chỉ mang theo ít tiền và điện thoại.
…
- Ngân…
Tôi đương định gõ cửa phòng tìm Ngân Châu đi dạo nào ngờ trong phòng truyền ra tiếng rên nhỏ nghe rất, rất, rất…rất gì cũng chả biết. Chỉ biết tôi chưa ăn sáng đã muốn nôn. Thôi! Phiền người ta kiểu này, tôi cũng đâu phải chưa phá đám một lần. ORZ…
Sáng sớm, sóng không mãnh liệt như ban chiều. Tôi la cà đi ven biển, ui da, sáng sớm không có cái gì ăn hết. Đói quá đi à!!! Huhu…Ghét nhất là ai-kia. Hứ!!!
Tôi bực bội quay người đi. Mới đi được 3 bước thì một bàn tay rơi lên vai tôi. Tôi ngoảnh đầu đi thẳng. Hứ!!!
- Đứng lại!
Tôi cũng không phải là con chó, đâu phải kêu dừng là dừng. Gót ngọc này đã bước thì mặc xác “ai kia” kêu réo.
- Em không đứng lại tối nay đừng có khóc lóc mà xin xỏ nha!!!
Lời nói đó vừa vang lên, mọi người tò mò nhìn về phía tôi, nhịn nhục không nổi nên lôi anh đi mất. Cái đồ…đồ…MẶT DÀY!!!!!!!!!!
- Chẳng phải hồi nãy anh không thèm nói gì sao???-Tôi kênh kiệu.
- Xin lỗi!
- Hừm!!!-Tôi mím môi.
- Em thích đi ăn gì???
- Không thích gì hết!!!
- À! Anh nhớ buổi sáng có đi ngang một quán hải sản. Ngon nha!!! Đi. Anh mời!!!
Anh dám không mời??? Mới-là-lạ!!! Blè!!!
- Được! Đi thôi!!!
Có thực mới vực được đạo mà!!!
…
- Ngân Châu??? Bà cũng đi ăn ư?-Tôi kinh ngạc. Mặt nó hồng lên, mắt đỏ ngầu. Khỏi nói thì người thông minh như tôi cũng hiểu chuyện gì xảy ra rồi. Haizzz…
- Ưm!-Nó e dè gật đầu.
- Hay quá! Sẵn có 4 người chúng ta, đi ăn cùng luôn đi!-Tôi hớn hở đề nghị. Khỏi phải nói họ vui thế nào rồi!!!
- Chúng ta chơi một trò chơi. 4 người chúng ta sẽ thay phiên nhau kể tiếp câu chuyện, người nào bí ý đầu tiên sẽ phải uống một ly này.
Chồng của Cổ Ngân Châu lên tiếng, đồng thời đặt lên bàn chai rượu Brandy nguyên chất nữa chứ! Hở??? Nhất định không thể thua được!!!!
…
- Tôi bắt đầu trước nhé???-Chồng của Ngân Châu lên tiếng.- Hưm! Một buổi sáng, có một cô gái rất xinh đẹp đi dạo trên bờ cát…
- Cô gái ấy đến đó chờ một người, người đó là bạn trai cô ấy!!!…-Cổ Ngân Châu tiếp. Tới lượt tôi:
- Bạn trai cô ấy là một người thường xuyên tới trễ và nhiều lần làm cô ấy buồn. Hôm nay họ muốn chia tay…
- Đột nhiên, điện thoại cô ấy vang lên, bạn trai cô ấy gọi đến…
- Bạn trai cô ấy nói rằng anh ta không thể đến đó vì…-Chồng Ngân Châu cười gian.
- Vì…vì…vì…vì anh ta… anh ta…
- Anh ta thế nào???-Chồng nó hỏi vặn.-Em thua rồi!!!
- Hả???
- Mau uống đi!!! Nào!
Cổ Ngân Châu đau khổ nhắm mắt nuốt ực một hơi. Bây giờ thì tôi hiểu rồi!!!
…
Cuối cùng, không biết làm kiểu gì mà hai người họ chuốc bọn tôi say mềm người. Đêm đó không biết xảy ra chuyện gì, chỉ biết 12h trưa bọn tôi mới tỉnh.
CHƯƠNG 23: MANG THAI
Tôi cảm thấy bản thân mình dạo này có gì đó rất khác lạ. Từ cái lúc đi chơi về, tôi lúc nào cũng có cảm giác muốn ói, ăn gì cũng thấy không ngon nhưng lại thích mấy món chua. Ăn chua nhiều sẽ không tốt cho bao tử a?!!!
…
- Bác sĩ! Tôi không có bệnh chứ?
Hôm nay tôi âm thầm đi bệnh viện khám, dạo này anh bộn bề công việc. Đối tác có vẻ kiêu căng lắm cơ, mấy ngày rồi cứ kì kèo không chịu ký hợp đồng. Anh lần này đích thân đi gặp họ để tránh “đêm dài lắm mộng” nên lần này tôi tự đi khám luôn.
- Chúc mừng cô!!! Cô đã có em bé rồi!!!-Bác sĩ ấy tươi cười nói. Trong lòng tôi như lăn tăn những cơn sóng. Mừng cũng có mà lo cũng có. Có em bé sao???
- Thật chứ?!
- Thật! Chúc mừng cô!!!
- Hahaha…Hay quá! Tôi có con rồi, tôi sắp được làm mẹ rồi!!! Haha…
Tôi vui mừng đi ra khỏi bệnh viện. Con tôi mai sau tên gì nhỉ??? Nếu là con trai thì tên gì nhỉ??? Lâm? Phúc? Thiện???
Nếu là con gái thì là Vi? Linh? Trâm???
Ưm…Dù tên gì thì nó chắc chắn là một người xuất chúng. Haha…
Tôi định giữ bí mật hai ba ngày rồi mới cho anh biết. Không ngờ…
- Chắc là anh phải tạm vắng nhà một thời gian…Em đến công ty thay anh giám sát một số việc nhé???
- Anh đi bao lâu?-Tôi có hơi hụt hẫng.
- Đại khái là khoảng một tuần ha?!
- Một tuần???
- Sao??? Ít ư??? Cũng có lý, thêm…
- Thôi thôi!!! Nhiêu đó đủ rồi. Anh…nhớ chăm sóc bản thân nhé!!!
- Ưm!
Ngày hôm sau, sau cái ngày anh đi qua Úc thì tôi thay anh đến công ty giám sát. Hồ Lam Như nhìn tôi với đôi mắt căm thù. Nhưng tôi mặc xác cô ta chứ. Hơi đâu mà quan tâm. Ha ha…Huống gì trong bụng tôi đang có con của anh ấy nữa nè!!!
- Dạo này cô có vẻ hạnh phúc nhỉ???-Hồ Lam Như giọng điệu vừa có chút mỉa mai vừa có chút ganh tỵ.
- Haha…Ngay cả cô nhìn cũng ra…chẳng lẽ tôi là người che giấu cảm xúc kém vậy ư???
- Hứ!!! Đừng có mà tự mãn!
…...
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ