Hạ Cúc Hoa vội vàng theo đuôi tiếp viên hàng không đi vào toilet, vừa vào tới cửa, cô rốt cuộc nhịn không được liền nôn ra, thẳng đến đem tất cả những gì có trong dạ dày đều nôn sạch ra ngoài, mới cảm giác hơi thoải mái một chút.
Dùng nước lạnh rửa mặt, lại dựa vào tường trong chốc lát, cô mới mở cửa đi ra ngoài.
Ngoài cửa tiếp viên hàng không vừa nhìn thấy cô đi ra, vội vàng hỏi: “Phu nhân, cô không sao chứ?”
Hạ Cúc Hoa mỉm cười lắc đầu, “Cám ơn!”
Tại chỗ ngồi Cổ Tiêu đã có chút đứng ngồi không yên, anh luôn tại nhìn về phía toilet, nhìn thấy cô đi ra nhịn không được hỏi: “Làm sao vậy?”
Hạ Cúc Hoa lắc đầu, mỉm cười nói: “Tôi…Em không sao, cám ơn.”
Một bên tiếp viên hàng không giải thích : “Tiên sinh, có thể là do phu nhân bị say máy bay, cho nên cảm thấy không thoải mái. Phu nhân, cô có muốn dùng thuốc không?”
Hạ Cúc Hoa vẫn là lắc đầu, “Không cần, cám ơn.”
Cổ Tiêu nhíu mày, “Lấy một cốc nước, thuận tiện đem đến vài viên thuốc chống say máy bay lại đây.”
“Vâng.” tiếp viên hàng không nghe lời mà đi.
Hạ Cúc Hoa tựa lưng vào ghế ngồi, không có khí lực nói chuyện.
Cổ Tiêu nhìn bộ dáng yếu ớt của cô, có một cỗ cảm giác khác thường tràn ngập đáy lòng, anh đang muốn hỏi chuyện, một bên Bạch Thủy Tiên lại mở miệng trước.
“Tổng tài, phu nhân là vì say máy bay, chỉ cần nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi. Tổng tài, anh có thể lại đây một chút, giúp em nhìn xem mấy vấn đề này?”
Cổ Tiêu nhìn đến Hạ Cúc Hoa nhắm mắt lại nghỉ ngơi, vỗ vỗ đầu, quyết định không nên để ý tới cô, liền đi tới chỗ bên cạnh Bạch Thủy Tiên cùng cô thảo luận công việc.
Tiếp viên hàng không rất nhanh đem nước cùng thuốc viên cầm lại đây, để cho Hạ Cúc Hoa uống vào.
Tuy rằng đã uống thuốc, nhưng hiệu quả tựa hồ cũng không mấy khả quan, Hạ Cúc Hoa vẫn cảm thấy dạ dày không thoải mái, đầu dường như càng đau , đặc biệt cữ nghĩ mình đang ở giữ không trung, cái loại cảm giác bất an lại tràn ngập trong đầu.
Cổ Tiêu mặc dù cùng Bạch Thủy Tiên thảo luận công việc, nhưng suy nghĩ cũng không có chuyên chú ở trên tài liệu, cuối cùng anh cũng buông tài liệu, “Chúng ta đến Pháp lại tiếp tục bàn, em cũng nghỉ ngơi một chút đi!”
“Em không sao, tổng tài, không biết em hỏi cái vấn đề có tính là đường đột không, em rất ngạc nhiên vì sao tổng tài cùng phu nhân tổ chức hôn lễ, nhưng không ai biết?” Bạch Thủy Tiên quyết tâm mở miệng hỏi.
Liếc mắt nhìn Bạch Thủy Tiên một cái, Cổ Tiêu lạnh lùng nói: “Bởi vì này hôn lễ không có mời người ngoài, huống hồ bên trong đó còn có rất nhiều nguyên nhân, cho nên mới không có công bố.”
“Vì sao trước đây em không có gặp qua phu nhân?”
“Tôi cũng vậy trước nửa tháng mới lại gặp lại cô ấy. Tốt lắm, Thủy Tiên, chuyện này em không cần suy nghĩ nhiều, có rất nhiều việc em không lý giải được đâu .” Cổ Tiêu đứng lên trở lại chính chỗ ngồi của mình.
Cổ Tiêu nhìn Hạ Cúc Hoa đang tựa vào ghế, trong lòng biết rõ ràng cô cũng không có ngủ, bởi vì cô vốn không dễ dàng đi vào giấc ngủ, anh lên tiếng hỏi: “Em cảm thấy thế nào?”
Hạ Cúc Hoa mở mắt ra, tuy rằng cảm thấy rất khó chịu, nhưng lại vẫn là lắc đầu, “Em không sao.”
Cổ Tiêu đối thái độ lạnh nhạt của Hoa Hạ Cúc cảm thấy vạn phần buồn bực, nhịn không được vươn tay kéo nhẹ đầu cô gác lên vai của mình, làm cho cô tựa vào trên người mình.
Thân thể Hạ Cúc Hoa cứng đờ, cô chưa bao giờ cùng người đàn ông nào thân cận như thế, không khỏi muốn từ chối một chút.
Cổ Tiêu lại dùng tay đè lại, kèm lời cảnh cáo : “Ngủ.”
Không biết là do thuốc hay bởi vì anh, Hạ Cúc Hoa thế nhưng thật sự đang ngủ, hơn nữa ngủ thẳng đến giấc đến khi phi cơ hạ cánh mới tỉnh lại.
★ ★ ★
Tới sân bay, tiến lên cùng với nhân viên tiếp đón nói vài câu đơn giản, họ cũng vừa đến đây vào ba ngày trước đó, khách sạn năm sao cao cấp cũng đã được đặt trước.
Đương nhiên là, Cổ Tiêu cùng Hạ Cúc Hoa ở cùng một gian phòng.
Bởi vì bị nôn, nên cơm chiều Hạ Cúc Hoa ăn càng ít, làm cho Cổ Tiêu không khỏi lại nhíu mày, cuối cùng phân phó khách sạn, nấu riêng cho cô một phần cháo.
Mà đến Pháp, tuy rằng nói là hưởng tuần trăng mật, nhưng thực ra Cổ Tiêu cả ngày bận rộn với công việc, anh thật không ngờ, chuyện cần phải được xử lí so với trong tưởng tượng còn nhiều hơn nhiều.
Anh căn bản không có thời gian cùng Hạ Cúc Hoa đi dạo, liền ngay cả chuyện muốn cùng cô đi mua quần áo cũng chưa làm, chỉ có thể gọi điện thoại bảo người ta trực tiếp đem quần áo đưa đến khách sạn đến. Mà Hạ Cúc Hoa bởi vì tiếng Pháp không tốt, hơn nữa thân mình không khỏe nên cũng không thích ra ngoài, cho nên cả ngày đều ngốc ngốc ở trong phòng, căn bản không có đi ra ngoài một bước.
Rất nhanh, năm ngày cũng nhanh chóng trôi qua, bọn họ thậm chí còn rất ít khi nói chuyện với nhau: Loại tình huống này Bạch Thủy Tiên nhìn, cũng thấy kinh ngạc cùng nghi hoặc.
Buổi tối, Bạch Thủy Tiên đi vào phòng Hạ Cúc Hoa.
“Xin chào, có quấy rầy cô không?” Bạch Thủy Tiên lễ phép hỏi.
Hạ Cúc Hoa mỉm cười lắc đầu.
“Thực xin lỗi, có lẽ như tôi hỏi chuyện như thế này thì có chút mạo muội, nhưng là tôi thật sự rất ngạc nhiên, phu nhân cùng tổng tài quen nhau như thế nào, còn có chuyện kết hôn? Bởi vì hai người thoạt nhìn tuyệt không giống đôi tình nhân vì yêu nhau cuồng nhiệt mà kết hôn .”
Hạ Cúc Hoa không tiện nói ra chuyện cũ, chỉ có thể nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Bởi vì mẹ anh ấy thích tôi, cho nên liền muốn anh ấy cưới tôi.”
Nghe vậy, Bạch Thủy Tiên trong lòng càng kinh ngạc, vạn phần kinh hỉ hỏi: “Vậy tổng tài có phải hay không cực kỳ không muốn, chính là phải nghe theo lời của Cổ phu nhân mà cưới cô đúng không?”
“Đúng vậy.” Đây là sự thật, Cổ Tiêu quả thật không hề muốn cưới cô. Hạ Cúc Hoa thực thành thật gật gật đầu.
“Khó trách!” Bạch Thủy Tiên miệng cười không kìm được, bởi vì cô biết chính mình vẫn còn hi vọng.
Lúc này, tiếng cửa mở cửa truyền đến, Cổ Tiêu đi vào, nhìn thấy Bạch Thủy Tiên cũng ở trong phòng, có chút ngoài ý muốn hỏi: “Em như thế nào lại ở trong này?”
“Tổng tài, em cùng phu nhân nói chuyện phiếm ấy mà, em đi trước đây.” Bạch Thủy Tiên mỉm cười nói, hiện tại tâm tình của cô cực kì vui vẻ.
“Ừm.” Cổ Tiêu gật gật đầu.
Bạch Thủy Tiên hướng Hạ Cúc Hoa chào một tiếng, mới đóng cửa rời đi.
“Em không có đi ra ngoài sao?” Cổ Tiêu tháo caravat, tựa như không để ý mà hỏi .
Hạ Cúc Hoa gật đầu.
Giống như đáp án đã dự đoán trước, làm cho Cổ Tiêu nhịn không được nhíu mi, “Như vậy vài ngày liền, em không cảm thấy nhàm chán sao?”
Hạ Cúc Hoa sợ run một chút, từ sau khi bé con rời bỏ cô, cô cũng không biết mỗi ngày còn có gì đáng để thưởng thức. Cô mỗi ngày đều đang chờ đợi, chờ đợi ngày nào đó chết đi.
Cổ Tiêu không nói gì thêm, bước vào phòng tắm, sau khi đi ra mới phát hiện Hạ Cúc Hoa đã ngủ.
Anh phát hiện chính mình tuyệt không hiểu nổi cô, vì sao cô có thể cái gì cũng không cần để ý, giống như lòng cô đã chết đi rồi vậy.
Người trên giường rên rỉ một tiếng, nước mắt theo khóe mắt nhắm chặt trào ra, làm cho tâm Cổ Tiêu cũng co rút đau đớn, rốt cuộc là vì những chuyện anh đã làm với cô tạo nên sao, hay là bởi vì cuộc sống những năm qua đã làm cho cô thống khổ như vậy đây?
★ ★ ★
Hành trình một tuần ở Pháp cũng kết thúc, tuy rằng trong lòng Cổ Tiêu dâng lên áy náy với cô, nhưng anh lại tự nói với mình, Hạ Cúc Hoa là con gái của kẻ cầm thú cũng không bằng kia, trên người cô chảy cùng dòng máu với người đàn ông khốn kiếp đó, cho nên anh không nên đối tốt với cô tốt.
Tuy rằng nói với chính mình như vậy, nhưng trước ngày rời Pháp, Cổ Tiêu vẫn dành một buổi tối mang Hạ Cúc Hoa đi ra ngoài.
Pari là thủ đô nước Pháp, cũng là một trong những thành phố phồn hoa nhất trên thế giới.
Ban đêm ở Pari, đèn neon chớp nhoáng không ngừng làm cho con đường vô cùng náo nhiệt. Những tác phẩm nghệ thuật khiến những con đường trở nên càng sinh động, thành phố này đặc biệt coi trọng nghệ thuật trong đó có những quảng trường lớn nổi tiếng trên thế giới là các hành lang lộ thiên dành để vẽ tranh, mỗi ngày đều có không ít hoạ sĩ ở nơi này vẽ tranh rồi bán ra.
Ở quảng trường X và quảng trường thánh Y (ko bít tên), các thanh niên và các sinh viên trường nghệ thuật thường mang nhạc cụ ra biểu diễn các “nhạc hội”, biểu diễn các tiết mục, hấp dẫn rất nhiều người vây lại xem, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.
Hai người chậm rãi bước đi , không nói gì.
Hạ Cúc Hoa nhìn trước mắt tất cả đều xa lạ, không khỏi cảm thấy tò mò cùng cao hứng.
“Em muốn mua cái gì không?” Cổ Tiêu mở miệng, tuy rằng biết rõ cô sẽ cho anh đáp án là phủ định ....
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ