Cổ Tiêu không hề mở miệng nói gì làm cho Bạch Thủy Tiên cũng không dám mở miệng theo. Còn cô đã có thói quen trầm mặc đối mặt với mọi việc, cô cũng không biết nguyên nhân nào khiến Cổ Tiêu tức giận, cho nên lại càng không dám nhiều lời, sợ bất cẩn động chạm gì đó, lại làm cho Cổ Tiêu cảm thấy phiền chán. Điều duy nhất may mắn là, bởi vì luôn chú ý đến sắc mặt Cổ Tiêu, cho nên trên chuyến bay trở về Đài Loan cô quên luôn cả chứng say máy bay.
Sau khi đem hành lý đặt sau cốp xe, hai người đưa Bạch Thủy Tiên về nhà trước.
Ngồi ở ghế trước Cổ Tiêu lấy điện thoại di động ra khởi động máy, chỉ chốc lát sau tiếng chuông điện thoại liền vang lên.
Nghe một lúc, Cổ Tiêu đem điện thoại đưa cho Hạ Cúc Hoa.
Hạ Cúc Hoa có chút kinh ngạc tiếp nhận điện thoại, “Vâng?.”
“Cúc Hoa đó sao? Là dì đây.” Trong điện thoại truyền đến giọng nói khàn khàn đầy vẻ vội vàng của Thôi Trân.
“Dì Thôi à, xảy ra chuyện gì sao?” Trong lòng mơ hồ dâng lên dự cảm về một điềm xấu, Hạ Cúc Hoa gấp gáp hỏi.
“Cúc Hoa, mau tới đây đi! Mẹ cháu có khả năng...... Khả năng chịu không nổi nữa rồi.” Giọng của Thôi Trân có điểm nghẹn ngào.
Như bị đánh một quyền, Hạ Cúc Hoa lập tức ngốc sửng.
“Cúc Hoa, Cúc Hoa, cháu đang nghe đấy chứ?”
Giọng nói của Thôi Trân lại vang lên ở bên tai , làm Hạ Cúc Hoa bừng tỉnh.
“Cháu sẽ đến ngay lập tức.” Hít sâu một hơi, giọng của Hạ Cúc Hoa cũng không có gì khác so với bình thường, vẫn bình tĩnh như cũ.
“Cháu không sao chứ? Cúc Hoa.” Thôi Trân lo lắng hỏi cô.
“Cháu không sao.” Nói xong, Hạ Cúc Hoa cúp điện thoại, đưa điện thoại di động trả lại cho Cổ Tiêu, “Thực xin lỗi, em muốn đến Nam Sơn . Bác Hoàng, cháu có thể xuống xe không?”
“Xảy ra chuyện gì sao?” Cổ Tiêu luôn chú ý tới cô từ đầu, giờ phút này ánh mắt lợi hại đang nhìn chăm chú về phía cô.
“Mẹ em xảy ra chuyện, em muốn đi gặp bà.” Bác Hoàng dừng lại xe, Hạ Cúc Hoa mở cửa định xuống xe, lại phát hiện toàn thân thế yếu đuối đến vô lực, ngay cả cửa xe cũng đẩy không ra. Cô không khỏi cười thảm đạm, cô nhớ đến sau khi mất đi bé con, cô cứ nghĩ bản thân đã mất đi tất cả những gì thuộc về mình, lúc này mới phát hiện bây giờ cô càng thêm không thể thừa nhận nổi.
Cổ Tiêu nhìn cô vẫn bình tĩnh như cũ, thế nhưng khuôn mặt lại dần dần tái nhợt đôi tay lại run rẩy không ngừng, liền không cần nghĩ ngợi mà bước xuống xe, nhanh chóng mở cửa, đỡ cô xuống. Anh phân phó Bác Hoàng đem Bạch Thủy Tiên trở về nhà liền đóng cửa xe lại, làm cho Bạch Thủy Tiên muốn mở miệng cũng không có cơ hội.
★ ★ ★
Ngồi trên tắc xi đi đến Nam Sơn, Hạ Cúc Hoa chỉ chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ, cô không hề rơi lệ, nhưng Cổ Tiêu vẫn có thể cảm giác được sự bi thống cùng bất an của cô, anh nhịn không được vươn tay nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ đang run rẩy của cô, như muốn trao cho cô một phần năng lượng của mình.
Hạ Cúc Hoa chấn động, không có quay đầu, càng không có đem rút lại bàn tay của mình ra.
Xe dừng lại, hai người mới vừa đi tiến cổng lớn của bệnh viện, liền gặp Thôi Trân đã đứng chờ sẳn ở đó, bà đối Cổ Tiêu gật đầu, trực tiếp đem hai người tiến vào phòng bệnh.
Bà Hạ nằm ở trên giường, lớp ga giường màu trắng càng làm cho sắc mặt vốn tái nhợt của bà càng thảm đạm hơn, thân thể gầy yếu thoạt nhìn càng thêm bé nhỏ, vẻ mặt của bà thực bình tĩnh, tựa hồ là hồi quang phản chiếu làm bà đột nhiên thanh tỉnh .
(hồi quang phản chiếu :thanh tỉnh lại trước khi ra đi, ánh sáng cuối cùng của cuộc đời)
Bà nhìn chằm chằm vào Hạ Cúc Hoa, trong mắt giống như cũng chỉ thấy được mình cô thôi vậy.
Hạ Cúc Hoa chậm rãi đi đến bên cạnh, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Mẹ.”
Bà Hạ cầm chặt tay cô, “Cúc Hoa.”
Một tiếng kêu làm cho trong lòng Hạ Cúc Hoa chấn động, đã bao nhiêu lâu rồi cô đã không còn được nghe mẹ gọi mình như vậy, cô cứ nghĩ trong ý thức cùng sinh mệnh của bà vốn đã không còn sự tồn tại của cô, trong trí nhớ mẹ cô chỉ có bộ dạng ngơ ngơ ngẩn ngẩn, trên miệng thường xuyên kêu tên của một người đàn ông xa lạ nào đó. Hạ Cúc Hoa từ nhỏ có lần nghe người lớn trong nhà nói về chuyện của mẹ, mới biết được khi còn trẻ bà là một thiếu nữ rất hoạt bát đáng yêu, mãi cho đến sau bà yêu thương một người đàn ông nọ, khi mà mẹ mang thai đứa con của người đó, mới biết được người ta đã có gia đình rồi, chính là người đó muốn đùa bỡn với bà mà thôi, cuối cùng người đàn ông đó cứ thế mà đi, để lại mẹ cô ngốc ngốc một chổ nhìn về phương xa mà tuyệt vọng. Sau này cái thai bị mất đi, mẹ cô liền trở nên điên loạn.
Sau khi ông bà ngoại qua đời, cậu đem mẹ cô gả cho cho một người lớn hơn bà mười tuổi, thích uống rượu, đánh bạc, một người cha thô bạo, ngày lại ngày thống khổ đến không chịu nổi, cả cuộc đời này của mẹ cô tựa hồ chưa bao giờ hạnh phúc lấy một ngày. Một gia đình như vậy, rất nhiều người đều thực không hiểu Hạ Cúc Hoa đã lớn lên như thế nào, có lẽ là do sinh mệnh cứng rắn đi! Cô đúng là vẫn cứ như vậy kiên cường mà trưởng thành.
“Cúc Hoa, mẹ thực xin lỗi cô, mẹ không nên sinh con ra.” Đôi tay gầy yếu của Bà Hạ dùng hết sức lực mà nắm lấy tay Hạ Cúc Hoa, trong đôi mắt vốn ảm đạm có khó được giây phút thanh tỉnh.
“Thế gian có quá nhiều lắm lừa gạt cùng dối trá, mẹ lại nhìn không thấu, tra tấn chính mình cũng hại con chịu khổ. Cúc Hoa, mẹ kỳ thật đều biết, biết con sở trải qua thống khổ cũng không hề ít hơn so với mẹ, mà con vì sao lại có thể bình tĩnh như vậy? Vì sao lại đem tất cả đau khổ của con chôn xuống đáy lòng chứ? Cúc Hoa, con cùng mẹ đi thôi! Mẹ mang con đi đến một nơi không có hận cũng không có đau, một nơi sẽ không làm cho người ta rơi lệ được không? Mẹ sẽ chăm sóc con thật nhiều, mẹ nhất định sẽ chăm sóc con thật tốt mà.”
Nghe vậy, trong mắt Cổ Tiêu hiện lên một chút khẩn trương, anh đi lên giữ lấy vai của Hạ Cúc Hoa, theo bản năng không muốn làm cho lời nói của Bà Hạ ảnh hưởng đến Hạ Cúc Hoa.
“Mẹ biết con luôn trách mẹ, khi con còn nhỏ có một lần bị phát sốt , bệnh nặng những mấy ngày không có ăn cái gì, con cứ vẫn khóc gọi mẹ, nhưng mà mẹ lại không có để ý đến con, trong đầu sao lại chỉ nghĩ đến người đàn ông chết tiệt. Còn có một lần ba con uống say, cầm cây gổ liều mạng đánh con, đánh đến mức con quay cuồng trên mặt đất, đau đớn khóc gọi mẹ, mà mẹ lại chưa một lần đỡ cho con, chưa một lần bảo vệ con. Nhưng con cứ chậm rãi trưởng thành, chúng ta hai người chưa từng có ôm con, hôn con, cũng không có yêu thương con, cứ cam chịu trong đòn roi của cha mà lớn lên. Mẹ thực có lỗi với con, Cúc Hoa.” Bà Hạ nghẹn ngào .
“Mẹ, con không trách mẹ, con luôn vui vẻ mà, hơn nữa mọi chuyện đều đã qua đi.” Hạ Cúc Hoa vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh trấn an bà.
Nghe được những lời bà Hạ nới, nắm tay Cổ Tiêu nhịn không được mà siết chặt, có loại chua xót dâng lên trong lên yết hầu, làm cho hô hấp của anh có chút vội vàng.
“Cúc Hoa, còn cùng mẹ đi đi! Chúng ta cùng đi đến thế giới kia, sẽ không sẽ có nhiều thống khổ như vậy nữa.” Bà Hạ ho khan vài tiếng, giọng nói dần dần trở nên mỏng manh, “Con thật sự không trách mẹ sao?”
Hạ Cúc Hoa kiên định lắc đầu, “Con chưa từng trách mẹ.”
“Mẹ thực vui vẻ.” trên mặt bà Hạ lộ ra nét tươi cười, ánh mắt của bà lướt qua một vòng, nhìn đến Cổ Tiêu đang đứng ở một bên, chú ý anh một chút, trong mắt dần thoải mái mà buông lỏng , “Cậu nhất định phải làm cho con bé hạnh phúc.”
Đón nhận mong đợi ánh mắt của bà Hạ, Cổ Tiêu không nói gì, chỉ thận trọng gật đầu.
“Cám ơn chị, chị Thôi.” nói xong một câu cuối cùng, bà Hạ nhắm mắt lại, bàn tay vẫn đang cầm chặt lấy tay con gái trở nên vô lực mà buông thỏng.
Hạ Cúc Hoa kinh ngạc nhìn mẹ mình.
Lau đi nước mắt trên mặt mình, Thôi Trân đi lên phía trước, nhấc lên tấm khăn trắng che đi gương mặt của bà Hạ. “Cúc Hoa, mẹ cháu đã đi, cháu nên để cho bà ấy được ngủ yên đi.”
“Chúng ta đi ra ngoài đi, còn thương lượng chuyện hậu sự cho mẹ nữa.” Cổ Tiêu nắm lấy tay Hạ Cúc Hoa.
Hạ Cúc Hoa lắc đầu, “Hai người đi ra ngoài trước đi, cháu nghĩ muốn ngồi lại đây một chút nữa.”
Cổ Tiêu còn muốn muốn nói gì, nhưng Thôi Trân cũng bảo Cổ Tiêu cùng bà đi ra đi: Cổ Tiêu lo lắng nhìn Hạ Cúc Hoa, “Cứ để con bé được yên tĩnh một chút đã! Nó cũng thật khổ chuyện gì đều giấu ở trong lòng, không biết áp lực nặng nề như vậy sẽ ép nó thành bộ dáng gì nữa ? Ai......” Thôi Trân nhịn không được thở dài một hơi.
“Mẹ của cô ấy ở trong này bao lâu rồi thế dì?”
“Cũng sắp được bảy năm ! Cháu phải đối xử tốt Cúc Hoa vào đấy, con bé này từ khi sinh ra đã chịu đau khổ rồi, cũng không được hưởng qua một ngày lành, trong một năm, lại có đến hai người thân liên tiếp rời bỏ con bé, hiện tại nó cũng chỉ còn lại có cháu là có thể dựa vào .”...
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ