Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Công cụ tìm kiếm bởi Google
Đáng chú ý
NewTruyện sex người lớn update 3Sex.SexTgem.Com
NOTE CỜLÊFC.HAYDAY.MOBI là wap tải game và ứng dụng admin làm riêng không kích hoạt nhé yên tâm.
NEW QVIP.APK.VN Kho 19.000 app dành cho android miễn phí 100%.
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Truyện: Chồng khờ
Tác giả: lâu Vũ Tình
Thể loại: Tiểu thuyết, ngôn tình hiện đại, HE
Tình trạng: hoàn thành

Trích đoạn:
Một lát sau, hắn mới nghĩ đến hẳn là nên trả lời nàng. A nương nói, không nói lời nào, sẽ tức giận.
“……ờ” Nhẹ nhàng bổ sung thêm một câu này.
Lục Tưởng Vân đẩy cửa đi vào, thấy hắn ngồi trong phòng, khâu lại lổ hỏng trên đôi giày.
“Thẩm Xuân Thủy đâu?” Loại công việc của nữ nhân, a thẩm như thế nào để cho hắn làm?
“Đang ngủ trưa.” Ngón trỏ đặt ở bên miệng thở dài một tiếng, sau đó nói tiếp: “A nương ánh mắt không được tốt.”
Cho nên chính hắn phải khâu lại.
Thì ra là thế.
Nhìn hắn khâu cong cong vẹo vẹo, tây một mũi đông một mũi, kết cấu loạn xạ lại vô cùng thê thảm, nàng đi tới, nhận lấy: “Để ta khâu cho.”
Đau lòng nhũ mẫu lớn tuổi, nhãn lực không tốt, liền đem công việc giấu đi, không muốn cho người bận tâm, còn mình thì im lặng bị kim đâm để lại hố hố sẹo sẹo.
Khi rãnh rỗi, thường thấy hắn đấm lưng cho nhũ mẫu, xoa bốp gân cốt.
Một người hiểu được phụng dưỡng phụ mẫu thân nhân như vậy, ai may mắn gả cho hắn, đều sẽ được đối xử tử tế, cả đời gánh vác trách nhiệm, Tưởng Y sao lại nông cạn như thế, không nhìn thấy được mặt tốt của hắn sao?
Nam nhân nhìn nhìn bình sành bên cạnh rồi lại nhìn nàng.
Lục Tưởng Vân tháo những đầu chỉ lệch lạc, thành thạo lưu loát một lần nữa khâu lại giày cho hắn, thu kim, thuận tay đem giày hướng chân hắn mang vào, ngước mắt vừa vặn chống lại ánh mắt dao động của hắn vừa nhìn bình sành vừa nhìn nàng.
Thực kỳ lạ, nàng tựa hồ đọc được suy nghĩ của hắn, như hiện tại đáy mắt của hắn giờ phút này tràn ngập nghi hoặc.
“Ngươi vừa mới đi qua nhà của ta?”
“Đây là dùng làm sính lễ.” Hắn lại ngắm bình sành.
Mời các bạn đọc

Chương 1
Giữa mùa hè oi bức nóng nực, mọi người cả ngày bận rộn, mặt trời thế như vẫn chậm chạp không chịu xuống núi.
Lục Tưởng Vân vừa vào thôn, liền thả chậm cước bộ đi trên con đường nhỏ bên cạnh cánh đồng, gặp những người thân hữu thì chào hỏi, từng ngọn cây cọng cỏ sinh trưởng từ thuở nhỏ ở nơi này, mỗi một tán lá nàng đều quen thuộc, hơn nữa rất yêu thích.
Về nhà, lòng cũng kiên định lại.
Nàng đi đường vòng, xa xa nhìn thấy một mảnh vườn trái cây đã nuôi lớn ba tỷ muội nhà nàng, cách đó không xa là tấm biển được treo ở trên cao “Lục phủ”, chính là nhà nàng.
Mắt nhìn trên cầu gỗ, có người đang ngồi phía trước, vừa không qua cầu lại không rời đi, ngồi xổm chỗ đó cũng không nhúc nhích.
Nàng nhếch lên một nụ cười yếu ớt, tiến lên chào hỏi: “A Phong, làm sao vậy?”
Nam nhân ngẩng đầu chính là bình tĩnh nhìn nàng, không nói lời nào.
Lục Tưởng Vân thấy thế cũng không trách, từ trong gói đồ lấy ra một khối bánh hạnh nhân: “Này, cho ngươi.”
Nam nhân cũng không chần chờ, tiếp lấy hướng miệng cắn một ngụm nhỏ, xác nhận là hương vị hắn thích, liền cắn miếng to một chút.
Nam nhân vừa ăn, ánh mắt vừa ngắm một chỗ dưới cầu gỗ, Lục Tưởng Vân để ý liền hiểu rõ.
Ngồi xổm xuống, gỡ cọng cỏ trên tóc hắn xuống: “Lại bị bọn nhỏ trêu chọc?”
Toàn thôn cơ hồ không người nào không biết, đại nam nhân ngang tàng bảy thước lại không dám qua cầu, thậm chí là e ngại cầu dài, phảng phất như một quái thú lớn tùy thời đều có thể đem người nuốt vào bụng.
Khi còn bé nghe phụ thân nói qua vài lần, ước chừng biết được nguyên do, những đứa nhỏ không hiểu chuyện lấy việc này chê cười hắn, thậm chí là đùa cợt hắn.
Lục Tưởng Vân đặt gói đồ xuống, nhấc làn váy lên bước xuống sườn dốc, giúp hắn thu hồi dao và cung tiễn bị ném ở phía cuối cầu.
Nơi này địa thế hơi cao, trong ngày hè nước ở dưới cầu hơn phân nửa là khô cạn, phải tới mùa mưa, lượng nước mới lớn hơn.
Thu hồi xong những vật phẩm bị hắn ném dưới cầu, nàng phủi cỏ bụi bám trên váy: “Tốt lắm, trời cũng sắp tối rồi, ngươi cũng mau về nhà đi.”
Mới nhấc gói đồ đứng dậy, thì cảm thấy váy bị nắm chặt, nam nhân kéo lấy vạt váy của nàng.
“Làm sao vậy?”
Nam nhân há miệng, lại nhếch lên.
Nàng nhìn một chút bánh ngọt còn xót lại trên tay, cười: “Bánh hạnh nhân ăn ngon không?”
Nam nhân nghĩ nghĩ rồi gật đầu.
Đây là điểm tâm nàng mang về thuộc loại ngon nhất, không ngọt ngấy lại có mùi mằn mặn của quả mơ.
Vì thế nàng lại cho hắn một khối: “Tốt lắm, mau về nhà đi thôi!”
Nàng hiểu lầm ý tứ của hắn….
Hắn há miệng muốn nói, nhưng do nhiều năm không cùng người khác nói chuyện với nhau, nên cuối cùng vẫn là trầm mặc, nới lỏng tay cho nàng đi.
Vào đêm khuya, người trong nhà toàn bộ đã đi ngủ, Lục Tưởng Vân mặc áo khoác, đi đến trong sân hóng gió một chút.
Không ngờ, phụ thân vốn luôn ngủ sớm lại chưa đi ngủ, lẳng lặng ngồi ở phía dưới hành lang.
Nàng yên lặng tiến lên , thân thiết hỏi thăm: “Phụ thân có tâm sự?”
Nếu không phải có chuyện buồn, sẽ không đêm hôm khuya khoắc không ngủ, một mình ngồi ở nơi này phát sầu.
Mẫu thân mất sớm, nàng từ nhỏ đã học được cách quan sát sắc mặt người khác, mới có thể giúp phụ thân san sẻ, đại tỷ kiêm luôn chức vụ mẫu thân giúp phụ thân quản xuyến nhà cửa.
Lục Khánh Tường quay đầu nhìn nàng một cái, cũng không nói cái gì, chính là nhẹ nhàng thở dài.
Nàng cúi đầu, nhìn thoáng qua thanh ngọc trong tay phụ thân: “Đó không phải là cái A Phong từ nhỏ vẫn mang bên người sao?”
Nghe nói là phụ mẫu hắn lưu lại, là bảo bối của hắn ai cũng không được đụng vào, như thế nào mà phụ thân có được?
Lục Khánh Tường lại thở dài: “Nhũ mẫu hắn nhắc tới.”
Là sao?
Nàng đang muốn hỏi lại, đột nhiên hiểu rõ được.
Mười tuổi năm ấy, phụ thân nàng không biết chữ, bị người khác lừa phải lâm vào cảnh tù ngục. Khi đó, cả nhà đều tràn ngập trong tối tăm mù mịt, ba tiểu hài tử trong nhà phải đợi phụ thân về nuôi sống, hắn xảy ra chuyện, người trong nhà tự nhiên sẽ chôn cùng.
Phụ thân A Phong là người đọc sách, có công danh trong người, hiểu được nhiều chuyện, có biện pháp đồng thời cũng nguyện ý cứu phụ thân ra ngoài, vừa ra tiền vừa ra sức, vì vậy mới bình yên.
Khi đó, quả thật phụ thân cảm ơn khóc lóc nức nở, đây không phải cứu hắn một mạng, mà là cứu cả nhà hắn cùng với ba tâm can bảo bối của hắn, lúc ấy cho rằng muốn báo ân, nên xúc động lại nhiệt huyết hứa đem nữ nhi gả cho trưởng tử của hắn, tương lai A Phong trưởng thành, muốn cưới người nào thì tùy ý hắn chọn.
Lúc phụ thân cưới nương, không có vật gì quý giá, duy nhất chỉ có đôi thanh ngọc rồng phượng này, lập tức tặng ra ngoài coi như là tín vật.
Phu thê Chúc gia vốn là thi ân không cần báo, về sau nhìn thấy ba đứa nhỏ đáng yêu linh lợi, rất có duyên với bọn họ, hỏi khuê danh, lập tức cảm thấy kỳ diệu, nói: “Đây chắc hẳn là duyên phận trời định?”
Thế là liền vì đứa con trai độc nhất đính ước.
A Phong lúc nhỏ vốn là đứa thônh minh lanh lợi lại tuấn tú, nhân phẩm nhà Chúc gia tốt, gia thế cũng không kém, Chúc bá phụ đọc đủ thứ thi thư, cư xử khiêm tốn, thấy thôn dân dốt đặc cán mai, còn ra tiền ra sức, xây một học đường tự mình dạy cho mấy đứa nhỏ. Chuyển đến thôn Lưu Vân định cư không lâu thì chiếm được cảm tình của mọi người.
Vốn còn muốn năm sau lên kinh thi Trạng Nguyên trở về, mọi người cũng thực xem trọng hắn, ai ngờ……
Cũng không hiểu sự tình phát sinh như thế nào, chỉ biết toàn gia đi chơi, gặp phải đạo tặc cướp sạch, xe ngựa bị lật, hai phu thê ngã xuống suối chết, khi tìm được thi thể đã sưng vù thối rữa.
Đứa con may mắn rớt xuống bên đường, nhưng rốt cuộc cũng không mở miệng nói chuyện, cũng không để ý tới người khác.
Làm cho đại phu chữa trị cả một năm, đều nói là bị kinh hách quá lớn, cần chậm rãi bình phục, không thể gấp được.
Cũng không biết là do bị dọa cho choáng váng hay tại sao, vừa mới bắt đầu hắn một mình lui ở trong góc, thần sắc mờ mịt, ai tới cũng không để ý, lâu ngày, ngay cả đầu óc cũng hỏng không còn linh hoạt như trước nữa.
Ngốc hồ hồ, lại khờ lại ngớ ngẩn, người như vậy làm sao có thể phó thác chung thân? Nhưng chuyện này năm đó toàn thôn đều chứng kiến, nghĩ dựa vào cũng không xong.
Vài năm nay, Lục Khánh Tường vẫn luôn lo lắng, nhưng cuối cùng chuyện gì đến cũng sẽ đến.
Vô luận nữ nhi nào gả đi, đều là ủy khuất, hắn làm sao có thể chôn vùi tương lai của nữ nhi được?
“Phụ thân, A Phong đối với phụ thân cũng không tệ, gả cho hắn không hẳn là chuyện xấu.” không cần mây đen sương mù như thế.
“Đây là nói – con nguyện ý gả?”
Lục Tưởng Vân kinh ngạc cười.
Nói cái gì đây! A Phong không kém, cùng với nàng đồng ý gả hay không, đó là hai chuyện khác nhau.
“Con hơn A Phong ba tháng tuổi.” Nơi nào thích hợp?
Tuy rằng để cho hắn chọn một trong ba nữ nhi, nhưng nàng so với hắn lớn tuổi hơn, mà Tưởng Dung thì còn quá nhỏ, trong lòng mọi người đã sớm nhận định, chỉ có Tưởng Y mới cùng hắn tương xứng, mấy năm nay nàng cũng đều xem hắn như người thân, là đệ đệ, là em rể mà chiếu cố hắn.
Thế cho nên mặc dù ai hắn cũng không để ý đến, nhưng thật ra cũng sẽ liếc mắt nhìn nàng một cái, nàng mở miệng gọi, cũng sẽ nguyện ý quay đầu lại chờ đợi....
Bạn đang online tại:
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
123...20>>
Chia Sẻ
Bạn đang xem Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook
Cảm Nhận Về Bài Viết
↑↑ Bài Viết Cùng Chuyên Mục
» Người tình của đại ca
» Tiểu Thuyết Chồng Khờ - Full
» Những dòng stt hay về tình bạn
» Truyện : Mê Trước Cưới Sau
» Truyện Hôn Nhân Giấy full
123»
Bài Viết Ngẫu Nghiên
» Truyện Hôn Nhân Giấy full
» Tiểu Thuyết Chồng Khờ - Full
Tags:
Tag:
Tags Cloud
Quay nguoc ve tuoi 17,Mortal Kombat Unchained,Pro Evolution Soccer 2014,Gia lap psp android,Shin Budokai Another Road Dragon,
1234...171819»
Liên kết
truyện 3x, tải game miễn phí , kho apk free , wap48, tải game 69, Game Apk, Game Hay
onlinebộ đếm
ror.xml, sitemap.html, sitemap.xml, urllist.txt