Polaroid
Công cụ tìm kiếm bởi Google
Đáng chú ý
NewTruyện sex người lớn update 3Sex.SexTgem.Com
NOTE CỜLÊFC.HAYDAY.MOBI là wap tải game và ứng dụng admin làm riêng không kích hoạt nhé yên tâm.
NEW QVIP.APK.VN Kho 19.000 app dành cho android miễn phí 100%.
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Cho dù ở nơi nào tôi cũng cảm thấy anh đang nhìn tôi.

Thứ cảm giác ấy thật tuyệt, nhiều lúc nó khiến cho tôi cảm động đến muốn khóc.

Tính tình của anh rất tốt, lúc nào cũng cười nói vui vẻ. Anh là Hoa kiều ở Indonexia, học đại học ở Mỹ, bố là thương nhân, mẹ ở nhà chăm lo gia đình, cả đời chưa bao giờ ra ngoài làm thuê.

Tính cách của tôi tương đối hướng nội. Khi còn học cấp ba ở trong nước, tôi từng là một Clown (chú hề) của lớp. Nhưng lúc ấy tôi cảm thấy rất đau khổ trong lòng bởi vì tôi luôn phải ép mình hướng ngoại, lúc nào cũng phải vui vẻ, hài hước nhưng trong lòng thừa hiểu rằng mình không phải là người như vậy.

Anh là waitres lâu hơn tôi, lại multitasking hơn tôi, dường như trong não anh có rất nhiều thread (mạch nhánh), mỗi một thread lại phụ trách giải quyết một việc, không cái nào gây ảnh hưởng đến cái nào.

Mỗi lần tôi quên mang món ăn cho khách, ngại ngùng đi vào trong lấy đều chạm mặt anh.

- Haizzzz, lại quên cái gì rồi?

- Quên mang mì khô ăn với nước vì vằn thằn…

- Để anh đi lấy!

Anh lấy mì khô ra, còn nhân tiện cầm theo hai đôi đũa.

Đến bàn ăn của khách, vừa đặt mì khô xuống tôi đã nghe thấy ông khách nọ hỏi:

- Có đũa không?

Anh ấy đã đoán trước được việc này.

Ngẩng đầu nhìn anh, tôi biết anh đang đứng ở một nơi không xa, miệng cười hi hi như nói với tôi rằng: “Anh thông minh lắm chứ!”

Giờ nghỉ trưa, những người khác đều chạy đi đâu hết cả, chẳng có ai quản lí, một cảm giác hụt hẫng dâng lên trong lòng. Nhưng vừa ngoảnh đầu lại đã nhìn thấy anh chưa đi, vẫn đứng ở bên cạnh quầy bar.

- Ngồi lại quán một lúc nhé!

- Ừm… ok!

Anh không nói nhiều nhưng là một người rất biết lắng nghe, lúc nào cũng cười hi hi, cứ như thể bạn kể chuyện gì cũng rất là thú vị vậy.

- Nói gì đi! Sao lúc nào cũng là em nói thế? Sao anh không chịu nói gì cả?

- Anh thích nghe em nói!

Anh nói với thái độ rất thành khẩn, chẳng mấy chốc đã có thể thuyết phục được bạn, khiến cho bạn cảm thấy anh ấy thực sự thích nghe bạn nói chuyện. Đó là khoảng thời gian tôi nói chuyện nhiều nhất trong cuộc đời.

Ánh mắt của anh… đúng vậy… tôi thích nhất là ngắm nhìn ánh mắt của anh.

Trình độ miêu tả của tôi không được tốt lắm, tôi không biết dùng từ gì để hình dung. Cho dù là lấy một ví dụ để so sánh tôi cũng không biết phải so sánh thế nào.

Ánh mắt ấy… giống như ánh mắt anh trai nhìn em gái? Không phải. Như thượng đế nhìn các con dân của mình? Cũng không phải. Giống cái gì nhỉ? Chẳng giống cái gì cả, giống như chính bản thân anh, chỉ có anh mới có ánh mắt ấy, mà ánh mắt ấy, chỉ có thể đặt vào trong đôi mắt anh mới thích hợp.

Ngày anh nghỉ, tôi suýt khóc, cố gắng nuốt vào trong lòng biết bao nhiêu nước mắt. Tôi không biết vì sao tôi muốn khóc, chỉ cảm thấy rất cô độc. Nhà hàng ồn ào náo nhiệt, đầu óc tôi rối bời, trong lòng vô cùng cô độc.

Có biết bao nhiêu chuyện phải làm, những việc làm sai trái nhiều vô kể, cowoker (đồng nghiệp) đều không đếm xỉa đến tôi, có người còn cười nhạo tôi, giám đốc cũng tìm tôi mắng mỏ. Nghe giọng điệu của ông ấy tôi biết nếu mình còn phạm sai lầm một lần nữa thì ông ta sẽ đuổi cổ tôi khỏi đây là cái chắc.

Tôi cứ nghĩ rằng hôm đó sau khi về nhà tôi sẽ khóc một trận cho đã đời, nhưng không, một mình trốn ở nhà khóc chẳng khác gì một con c.

Hơn nữa lại rất mệt. Thế nên tôi không khóc.

Muốn khóc, nhưng không khóc.

Ngày hôm sau, trước khi bước vào cánh cửa nhà hàng, tôi chỉ sợ không nhìn thấy anh trong đó, sợ rằng hôm qua anh xin nghỉ là nghỉ việc hẳn.

Tôi thấp thỏm lo lắng bước vào trong nhà hàng, nhìn thấy anh đang đứng dựa lưng vào quầy bar, nói chuyện với một waitres. Suýt chút nữa thì nước mắt tôi rớt xuống.

- Hey, chào em! Hôm qua thế nào?

- Hôm qua? Rất tốt!

- Thế thì anh đúng là lo hão rồi! Anh cứ sợ em sẽ…

Muốn khóc rồi, muốn khóc lắm rồi, xin anh đừng nói gì thêm nữa, cũng đừng nhìn em bằng ánh mắt thương cảm đó nữa.

- Này, tay em làm sao thế? Bị bỏng à? Để anh xem nào…

Cuối cùng thì nước mắt cũng trào ra. Cũng còn may là có vết bỏng làm cái cớ.

- Sau này phải cẩn thận một chút. Đĩa đặt trong nồi càng lâu thì càng nóng. Trước tiên em phải chạm thử vào xem có nóng không đã, không nóng thì mới được bê đi. Đừng để bị bỏng bàn tay… đáng yêu như thế này… sẽ xấu lắm đấy! Có đau không em?

- Hỏi nhiều, bị thế này có thể không đau được không? (Chỉ có điều nếu anh nắm chặt thêm một lúc nữa thì tay sẽ không còn đau nữa.)

Anh ấy có thể nghe thấy những gì trái tim tôi đang nói không nhỉ? Chắc chắn là có, nếu không sao anh ấy cứ nắm chặt lấy tay tôi không chịu buông ra?

Trưa hôm đó, mọi người đều chạy đi đâu hết, chỉ còn lại tôi và anh.

Vẫn là nụ cười đó, vẫn là “thính giả” đó.

Nhưng tôi cứ nói, cứ nói mãi… rồi bỗng nhiên bật khóc.

Tại sao lại khóc? Tôi cũng không biết nữa, chỉ cảm thấy có thể khóc thoải mái trước mặt anh, có thể tự do và khóc cho đã đời.

Thế là… tôi khóc…

7.
Có thể khóc chẳng chút ngại ngần trước mặt người khác có phải là một cảm giác vô cùng tuyệt vời!

Nhưng chớ coi thường điều này, hãy nghĩ kĩ mà xem, trên đời này có được mấy người có thể khiến cho bạn có cảm giác này? Cho dù là trước mặt bố mẹ cũng chưa chắc có được cảm giác thoải mái

Đúng vậy, khi còn nhỏ, bị ngã rất đau có thể khóc òa lên trước mặt mẹ. Mẹ sẽ vội vàng chạy đến bôi thuốc, băng bó vết thương, tuy nhiên cũng khó tránh khỏi bị nghe vài câu cằn nhằn của mẹ, ví dụ như là: Sao mà bất cẩn thế? Lớn bằng ngần này rồi, làm gì cũng phải để ý chút chứ…

Còn bố?

Con gái con đứa gì mà suốt ngày chạy long nhong ở ngoài đường, có ngã cũng đáng đời! Còn dám mở miệng khóc à? Lần sau mà còn ngã nữa, xem tao có để cho mẹ mày bôi thuốc cho không?

Chất vấn, cảnh cáo, đe dọa…

Là con gái, có rất nhiều chuyện không được phép làm, có rất nhiều điều không được phép nói ra. Tại sao?

Bố chưa bao giờ giải thích cho tôi.

Bố không phải là một người thích giải thích mọi vấn đề, chỉ biết trách mắng, kết luận mà không bao giờ có một lời giải thích.

Ha ha ha… có đôi khi tôi cũng giống như vậy, chỉ biết trách cứ, kết luận mà không một lời giải thích. Là học từ bố đấy, mà chắc chắn là bố cũng học từ bố của bố, mà bố của bố chắc chắn cũng học từ bố của bố của bố…

Những người làm bố đều như vậy…

Bố là người sầm mặt mắng bạn chẳng giống con gái mỗi khi bạn bị ngã.

Bố là người quắc mắt hỏi bạn tại sao không giành được 100 điểm khi bạn mang 99 điểm về khoe.

Bố là người nghiêm mặt dặn bạn không được kiêu ngạo khi bạn giành được 100 điểm.

Bố là người mắng bạn mang nòi giống ngu dốt khi bạn không gi thành tích tốt.

Bố là người răn đe bạn đừng có lẳng lơ mỗi khi bạn muốn soi gương thêm một lần nữa trong khi bố lại ôm ấp những cô gái đáng tuổi con mình.

Bố là người mắng bạn từ lần thứ nhất đến lần thứ n rằng bạn yêu đương sớm mỗi khi bạn có bạn trai nhưng chính bố cũng là người giục bạn đến n+1 lần là hãy lấy chồng đi.

……

Lớn lên rồi, ngay cả cái quyền tự do khóc trước mặt mẹ cũng không còn.

- Phiêu Nhi, con sao thế? Con ốm à?... Không ốm sao tự nhiên lại khóc? Làm mẹ giật cả mình! Con nên lấy chồng sớm đi, cứ như vậy mẹ lo con sẽ…

- Cái cậu lần trước mẹ thấy cũng được, con đừng có kén chọn quá, cũng không còn ít tuổi nữa đâu. Con gái mà, lúc còn trẻ còn có cơ hội lựa chọn, lớn tuổi một chút cơ hội sẽ ít đi. Con mà cứ kén chọn mãi mẹ e là…

- Con không kén chọn!

- Con không kén chọn á? Người ta có điểm nào không xứng với con chứ?

- Không phải là vấn đề có xứng hay không…

- Thế thì là vấn đề gì?

- Dù sao cũng phải có một chút… cảm giác chứ!

- Con gái bây giờ càng ngày càng rắc rối. Lúc trước bố mẹ coi trọng chuyện tình cảm, giờ con lại coi trọng cảm giác. Tìm đối tượng là để sống với nhau chứ không phải chơi đồ hàng, mẹ với bố con…

- Mẹ đừng nhắc đến bố với mẹ nữa, như bố mẹ mà gọi là tình yêu

- Sao lại không phải là tình yêu? Mẹ thích bố con học giỏi, biết chữ nghĩa…

- Mẹ chọn cán bộ à? Bố thích mẹ ở điểm gì?

- Bố con thích mẹ… mẹ lúc ấy còn trẻ, xinh đẹp. Con nhìn thấy mẹ bây giờ, không nhìn thấy mẹ lúc ấy…

- Lúc ấy mẹ còn trẻ, còn xinh đẹp mà bố chẳng bao giờ hôn mẹ, thế còn yêu đương cái gì? Chẳng qua là hai người ghép lại với nhau sống tạm bợ qua ngày thôi.

- Thế chẳng phải sống thì là gì? Con còn muốn gì nữa? Hai người cho dù có yêu nhau như thế nào thì lúc về già cũng chỉ là cùng nhau sống qua ngày mà thôi!...
Bạn đang online tại:
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia Sẻ
Bạn đang xem Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook
Cảm Nhận Về Bài Viết
↑↑ Bài Viết Cùng Chuyên Mục
XtScript Error: Timeout.
Tags:
Tag:
Tags Cloud
Quay nguoc ve tuoi 17,Mortal Kombat Unchained,Pro Evolution Soccer 2014,Gia lap psp android,Shin Budokai Another Road Dragon,
1234...171819»
Liên kết
truyện 3x, tải game miễn phí , kho apk free , wap48, tải game 69, Game Apk, Game Hay
onlinebộ đếm
ror.xml, sitemap.html, sitemap.xml, urllist.txt