“Hai người?” Cổ Tiêu nghi hoặc .
“Đúng vậy, còn có Tiểu Hiên......” nhìn đến vẻ mặt hoang mang kinh ngạc của Cổ Tiêu, Thôi Trân không nói thêm gì nữa, xem ra Cúc Hoa cũng không có hướng cậu ta nói ra chuyện Hạ Hiên. Cũng đúng! Nói ra làm cái gì, có có cũng chỉ có thêm thương tâm mà thôi.
“Tiểu Hiên?” nghe qua là tên của một bé trai, trong lòng Cổ Tiêu dâng lên nỗi băn khoăn lớn hơn, nhưng nhìn bộ dáng Thôi Trân hiển nhiên không muốn nói tiếp, Cổ Tiêu cũng đành phải từ bỏ: Giờ phút này anh cũng đang lo lắng cho Hạ Cúc Hoa, cho nên cũng không có tâm tư nghĩ đi tìm hỏi chuyện khác.
Đợi trong chốc lát, Hạ Cúc Hoa vẫn chưa đi ra; Cổ Tiêu rốt cuộc nhịn không được đi vào bên trong, nhìn đến bóng lưng cô độc của Hạ Cúc Hoa , anh không tự chủ được bước lên ôm lấy cô vào trong lòng mình.
Hạ Cúc Hoa chấn động, không có ngẩng đầu, nhưng vẫn nhẹ nhàng tựa đầu vào trước ngực Cổ Tiêu, đau đớn đến mức bóp nghẹt dường như dịu đi một phần.
Chương 6
(Edit: Đăng Như)
Tang lễ của bà Hạ qua đi, hết thảy khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có.
Sau đêm hôm đó, hai thân mình bắt quen thuộc độ ấm của đối phương, nên trong lúc ngủ say bất tri bất giác lại tiến sát vào nhau, mà cũng có lẽ là do hai người tiềm thức đang tìm kiếm đối phương.
Mỗi sáng sớm Cổ Tiêu tỉnh lại, đều phát hiện chính mình ôm chặt Hạ Cúc Hoa cùng đi vào giấc ngủ, ác mộng cũng không tiếp tục xuất hiện nữa, ngay cả giấc ngủ cũng cảm thấy hương vị ngọt ngào đến bất ngờ. Nhìn Hạ Cúc Hoa còn đang ngủ say bên cạnh mình, anh không khỏi có chút tức giận.
Không nên như vậy , có lẽ Hạ Cúc Hoa không hề sai, nhưng mà anh cũng không thể cứ ỷ lại như thế với con gái của kẻ thù, thậm chí còn không biết từ lúc nào trong lòng lại dâng lên những cảm xúc xa lạ không biết tên. Như vậy anh còn mặt mũi nào đối diện với người chị gái ở dưới cửu tuyền đang ôm nổi thống hận mà ra đi.
Hạ Cúc Hoa đột nhiên mở to mắt, nhìn thấy Cổ Tiêu đang ngóng nhìn chính mình, trên mặt không khỏi hiện lên một mảnh mây đỏ.
Cổ Tiêu tâm niệm vừa động, giống như ma xui quỷ khiến, không tự chủ được chậm rãi cúi đầu, chạm lên cánh môi phấn hồng.
Vì sao...... đôi môi này lại có thể làm cho anh quyến luyến khát vọng đến như vậy, sao lại có thể gây cho anh nhiều xúc cảm ngọt ngào như vậy? Gương mặt này cùng thân hình cũng chỉ là thường thường như thế nào lại có sức hấp dẫn lớn như vậy được , làm cho anh có một, lại không thể khống chế mà muốn hai ba, muốn chính mình trầm mê ở trong thân thể của cô chứ?
Tuy rằng biết việc làm ra thế nào cũng hối hận buồn bực, nhưng anh vẫn đang hôn cô nóng bỏng vô cùng.
Hạ Cúc Hoa không khỏi nhẹ nhàng thở gấp, e lệ đem hai tay ôm lấy cô anh. Lần đầu tiên là không thể không thừa nhận, lần thứ hai là ở trong tình trạng ý thức mơ hồ. Lúc này đây cô đang thanh tỉnh , nhưng không có kháng cự, thậm chí có một cỗ vui sướng ở trong lòng cô dâng lên.
Được Hạ Cúc Hoa đáp lại, Cổ Tiêu hôn càng nhiệt tình, anh thấy chưa đủ liền đưa môi trượt xuống cổ, hai tay vội vàng cởi bỏ quần áo cho cả hai.
Hai người nhiệt tình giống nhau muốn đem đối phương dung nhập vào trong cơ thể, không có kháng cự, chỉ có ỷ lại vào nhau, hai thân thể quấn quít giao hòa.
★ ★ ★
Giống như muốn trốn chạy, Cổ Tiêu lái xe ra khỏi nhà, anh lái xe thật nhanh, cũng đem cửa kính xe hạ xuống hết cỡ, gió như đang gào thét ở bên tai, anh muốn làm cho ý thức của mình thanh tỉnh một chút.
Nhưng mà vô dụng , trong đầu anh vẫn là một màn kích tình đầy vui thích kia, khuôn mặt Hạ Cúc Hoa đầy xấu hổ cùng e lệ , rồi cô cùng anh mê say trong dục vọng mà rên rỉ, bọn họ trong lúc đó là sự kết hợp hoàn hảo giống như ông trời đã sớm an bài tất thảy, ở trong người cô anh cảm thấy thõa mãn chưa bao giờ từng có với ai khác.
Nhưng là, anh cố không cho phép chính mình đối với cô động tâm. Vì sao lại như vậy? Anh không nên như vậy .
Cổ Tiêu đối với chính mình kiên định lắc đầu, anh không nên đối con gái của kẻ thù mà động tâm, càng không nên đối xử tốt với cô. Cho dù anh không hận cô, thì cũng không nên là thế này.
Nghĩ đến bộ dáng người chị gái thống khổ tuyệt vọng sau khi bị tên cầm thú chà đạp, càng muốn đến chị mình trước khi chết vì oán hận mà không cam tâm nhắm mắt lại. Cổ Tiêu trong lòng thống khổ cùng tự trách càng sâu .
Trong lòng anh thực mâu thuẫn, cảm tình không thể tự chủ được, nhưng lý trí lại không cho phép tình cảm làm càn, anh chỉ có thể dùng khuôn mặt lạnh lùng để ngụy trang chính mình.
Không nghĩ đến anh làm như vậy, không chỉ có thương tổn người khác mà cũng khó xử cho chính mình.
Ngồi ở trên giường Hạ Cúc Hoa còn không có lấy lại tinh thần, vừa rồi Cổ Tiêu hối hận lạnh lùng liếc mắt một cái bất tri bất giác thương tổn cô, trong lòng cô hiểu được Cổ Tiêu hối hận không nên cùng cô có những hành vi thân mật kiểu này.
Nhưng là, thái độ Cổ Tiêu lại làm cho lòng của cô ẩn ẩn đau, đây là vì sao đâu?
Hạ Cúc Hoa phát hiện chính mình tựa hồ lại có cảm xúc hỉ nộ ái ố, cô nhịn không được kinh hoảng, không thể! Mất đi Hiên Nhi, lại mất đi mẹ, tất cả làm cho cô không chịu đựng nổi. Nếu cô đã mất đi tất cả, thì còn có chuyện gì không chấp nhận nổi nữa chứ?
Đúng rồi! Đã hơn hai tuần cô chưa đi thăm Hiên Nhi, bé con nhất định rất nhớ mẹ. Hạ Cúc Hoa nghĩ đến đây, không khỏi trách cứ bản thân, vì sao chính mình lại quên mất Hiên Nhi chứ?
Ngoài cửa truyền đến tiếng gỏ nhẹ.
“Cô chủ, cô đã tỉnh chưa?” Má Ngũ ở ngoài cửa kêu gọi .
“Xin đợi một chút.” nghĩ đến chính mình còn chưa có mặc quần áo, Hạ Cúc Hoa nhanh chóng đứng lên mặc vào, mở cửa ra.
“Cô chủ, có phải hay không đã quấy rầy cô ?” Má Ngũ tươi cười hỏi , cầm trong tay khăn lau.
“Không đâu.” Hạ Cúc Hoa mỉm cười lắc đầu.
“Vậy cô đi rửa mặt chải đầu đi! Tôi đem giường sắp xếp lại, bà chủ chính chờ cô đi xuống cùng ăn bữa sáng đó.”
“Cháu xuống ngay đây.” Hạ Cúc Hoa nhanh nhẹn muốn gấp chăn .
“Không được .” Má Ngũ thực kiên trì nói: “Cô nhanh đánh răng đi, đừng cho bà chủ đợi lâu.”
Ở dưới sự kiên trì của má Ngũ, Hạ Cúc Hoa chỉ có thể nói lời cảm ơn, vệ sinh xong liền đi xuống lầu.
★ ★ ★
Trên bàn cơm, bà Cổ đang chờ Hạ Cúc Hoa, vừa thấy đến cô liền mỉm cười nói: “Chào con, Cúc Hoa, tối hôm qua ngủ có ngon không?”
“Vâng, chào mẹ.” Hạ Cúc Hoa mỉm cười đáp lại, “Con ngủ rất ngon.”
“Đến đây nào, mau tới ăn đi! Tâm tình của con đã tốt nhiều rồi chứ?” Bà Cổ thân thiết hỏi. Bà rất lo lắng bởi vì chuyện bà Hạ ra đi làm cho Hạ Cúc Hoa quá mức bi thương, sợ cô tổn thương thân mình.
“Đã tốt hơn nhiều lắm.” Hạ Cúc Hoa gật đầu.
Khi ăn cơm hai người đều không có nói chuyện.
Mà ăn xong bữa sáng, Hạ Cúc Hoa đối bà Cổ giả như không có gì nói: “Mẹ, con nghĩ muốn đi ra ngoài một chút.”
“Tốt lắm! Con đừng cả ngày ngồi buồn bực ở trong nhà, ngay cả bà lão như mẹ đều phải thường thường đi ra ngoài đi một chút. Trong nhà còn có A Ngũ cùng mọi người, con thích ra ngoài khi nào thì cứ đi cho thoải mái .” Bà Cổ hoàn toàn đồng ý nói.
“Cám ơn mẹ.”
“Đúng rồi, Cúc Hoa.” Bà Cổ hạ giọng hỏi: “Các con định khi nào thì cho mẹ ôm cháu nội a?”
Nghĩ đến buổi sáng hai người kích tình mãnh liệt, gương mặt Hạ Cúc Hoa đỏ bừng như gương mặt được tô vẻ của các diễn viên hài kịch, cô không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào.
“Ha ha!” xem vẻ mặt e lệ Hạ Cúc Hoa, Bà Cổ nghĩ rằng con trai mình hẳn là đã sớm hành động đi! Hai người cũng không chỉ là vợ chồng hữu danh vô thực. Còn làm bà mệt lòng vì lo lắng, nghĩ đến con mình sẽ vì chuyện quá khứ mà canh cánh trong lòng, sẽ không bao giờ muốn tiếp cận Cúc Hoa. Xem ra trong lòng con mình phân lượng của Cúc Hoa cũng không phải là nhẹ, hiện tại cũng chỉ có thể chờ đợi mong rằng thời gian qua đi Cúc Hoa có thể làm cho con bà tháo đi khúc mắc nhiều năm, như vậy người một nhà sẽ càng hạnh phúc khoái hoạt. Bà Cổ càng nghĩ càng vui vẻ, không khỏi cười ra thành tiếng.
Một bên mặt Hạ Cúc Hoa càng đỏ hơn.
Bà Cổ trên mặt vẫn đang lộ ra ý cười rõ ràng , nói: “Cúc Hoa, con tính khi nào thì đi ra ngoài? Mẹ gọi là lão Ngô đưa con đi.”
“Không cần, mẹ, con có thể ngồi xe đi.” Hạ Cúc Hoa lắc đầu.
“Vậy con phải biết tự mình cẩn thận, hiện nay xã hội càng ngày càng không an toàn.” Bà Cổ cũng không kiên trì, bà biết mỗi người đều có tâm sự riêng tư.
“Vâng.”
“Giữa trưa có về ăn cơm không?”
“Hẳn là có thể nhanh chóng trở về .” Hạ Cúc Hoa suy nghĩ một chút.
“Tốt rồi, vậy con đi chuẩn bị đi. Đi sớm về sớm, không cần theo giúp mẹ, mẹ chỉ đi tới vườn hoa ngắm cúc nở mà thôi. Chính con một thân đi phải cẩn thận đấy.” Bà Cổ lo lắng dặn dò ....
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ