Polaroid
Công cụ tìm kiếm bởi Google
Đáng chú ý
NewTruyện sex người lớn update 3Sex.SexTgem.Com
NOTE CỜLÊFC.HAYDAY.MOBI là wap tải game và ứng dụng admin làm riêng không kích hoạt nhé yên tâm.
NEW QVIP.APK.VN Kho 19.000 app dành cho android miễn phí 100%.
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


An Nhiên biết Linh Vy đã yêu Duy Anh. Và cô biết dù mình có cố ngăn cản thì cũng không thể làm được. Tình yêu của Linh Vy dành cho Duy Anh cứ dày lên sau mỗi lần tập đàn, nhưng An Nhiên vẫn chưa thể an tâm được. Cô vẫn chưa thấy được sự chân thành trong mắt Duy Anh. Cô thấy anh quan tâm ân cần tới Linh Vy nhưng như thế vẫn là chưa đủ. An Nhiên sợ một ngày nào đó, Duy Anh sẽ làm tổn thương Linh Vy. Điện thoại của An Nhiên khẽ rung lên, cô đọc tin nhắn và rồi nét mặt cô tái đi. An Nhiên nắm chặt điện thoại trong tay, cô hơi dựa vào thành bàn để đứng vững. Thiên Minh vừa nhắn tin cho cô. Anh muốn gặp cô.

Anh đã ngồi trước mặt cô đây rồi. Anh đã cao hơn trước rất nhiều. Anh vẫn thích mặc áo sơ mi xám như ngày trước. Chiếc áo anh đang mặc là cô đã đi chọn cùng anh, cô thấy xót xa trong lòng. Liệu anh có còn nhớ không?. Cô nhìn đồ uống trước mặt mình. Anh vừa gọi cho cô. Không phải thứ cô thích, không phải thứ ngày xưa mỗi lần đi cùng nhau cô thường uống. Có lẽ, anh đã quên mất rồi. Thiên Minh nhẹ nhàng hỏi:

‘Dạo này em sống thế nào?’.

Cô nhìn anh, thấy nghèn nghẹn trong cổ họng. Bốn năm yêu thương, rồi chia tay, giờ gặp lại nhau, anh hỏi cô những câu xã giao như hai người xa lạ:

‘Em vẫn khỏe, còn anh?’

Anh gật đầu. Rồi cô thấy anh khổ sở tìm một chuyện để nói với cô:

‘Nghe Linh Vy nói em đã mang vứt hết những thứ anh tặng em’.

Cô uống thêm một ngụm trà nhài, nuốt nhẹ một cái:

‘Đúng vậy. Cũng giống như anh đã nhờ Linh Vy mang trả em những thứ em đã tặng anh’.

Anh gật gật đầu. Cô thấy có lẽ cả hai đều không muốn tiếp tục cuộc nói chuyện này nữa. Anh nhìn đồng hồ liên tục, như chỉ chờ cho cô uống xong cốc trà là anh có thể về. Cô hít một hơi thật sâu, rồi nói ra điều đã đè nặng trong lòng cô suốt bấy lâu nay:

‘Thật ra, anh vẫn còn một thứ chưa trả cho em?’

Thiên Minh hơi ngạc nhiên:

‘Còn thứ gì anh còn nợ em sao?’.


Cô gắp thêm một lát chanh nữa cho vào cốc trà của mình:

‘Đúng vậy, anh còn nợ em…một lời chia tay’.

Nét mặt anh hơi giãn ra. Anh đã hiểu. Giữa họ chưa bao giờ có một lời chia tay chính thức nào cả. Anh chỉ từ từ đẩy cô ra xa mà thôi. Và vì thế mà con tim cô cứ mãi bị ràng buộc với quá khứ. Anh kéo nhẹ vạt áo sơ mi của mình một cái, nói chậm rãi:

‘An Nhiên, em hãy…quên anh đi’.
Và rồi anh đứng lên, bởi biết người như cô, sẽ đợi cho tới khi anh đi hẳn rồi mới khóc. An Nhiên ngồi một mình trong quá. Thiên Minh đã đi rồi. Cô cố kìm không cho mình khóc. Ở đây có nhiều người quá, cô không thể khóc được.

Duy Anh đã chứng kiến toàn bộ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi của Thiên Minh và An Nhiên. Thật ra anh chỉ tình cờ đi ngang qua đây nhưng khi nhìn thấy cô qua lớp cửa kính anh đã quyết định nán lại. Và vừa nhìn thoáng qua thì anh đã biết chàng trai kia là ai. Anh bước lại gần bàn, ngồi xuống. Cô ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt không còn nghiêm nghị như mọi ngày nữa. Có lẽ cô đã quá mệt mỏi. Hoặc chính cô, cũng đang cần sự an ủi của anh. Duy Anh đặt nhẹ tay mình lên tay An Nhiên, anh không biết phải nói gì. Anh nên khuyên nhủ cô thế nào đây. Và rồi, anh mấp máy môi.
An Nhiên nhìn Duy Anh. Nhưng ngay khi đọc được điều anh đang cố nói thầm, cô vội đặt một ngón tay lên miệng anh, ra hiệu im lặng. Cô không thể để cho anh nói thành tiếng điều anh muốn nói. Nhưng còn cô, cô biết rõ tai mình đã nghe rất rõ rồi. Cô đứng lên, vội chạy đi. Cô không biết tại sao mình phải chạy nhanh như vậy?. Anh đâu có đuổi theo cô đâu. Cô đang chạy khỏi cái gì vậy?. Quá khứ, hiện tại, một lời tỏ tình, một trách nhiệm?.
Một tuần sau, An Nhiên và Duy Anh ngồi đối diện với nhau trong nhà hàng gần nơi An Nhiên ở. Linh Vy không hề biết về cuộc gặp bí mật của họ. An Nhiên nói chậm nhưng rất dứt khoát những lời cô đã chuẩn bị suốt mấy hôm nay:

‘Em sẽ coi như là anh chưa nói gì cả. Và Linh Vy cũng sẽ không biết gì hết’.

Duy Anh nắm lấy tay An Nhiên đang để trên bàn, cô vội rụt tay lại:

‘An Nhiên, sớm muộn Linh Vy cũng sẽ biết. Anh không yêu cô ấy. Người anh yêu là em’.

An Nhiên nói vội:

‘Không đúng, anh chỉ đang nhầm lẫn thôi. Anh không yêu em. Lúc đầu người anh muốn làm quen là Linh Vy cơ mà?’

Duy Anh lắc đầu:

‘Không. Vì sớm nhận ra em và Linh Vy rất thân thiết nên anh mới muốn làm quen với Linh Vy trước. Người anh yêu là em, không phải cô ấy’.

An Nhiên lắc đầu, cô đứng lên rồi chạy nhanh ra khỏi quán. Làm Linh Vy bị tổn thương không bao giờ là điều cô muốn. Cô biết rõ Linh Vy rất yêu Duy Anh, làm sao cô có thể? Tối hôm đó, điện thoại của An Nhiên tiếp tục bị tấn công dồn dập bằng những tin nhắn của Duy Anh.

‘Anh muốn gặp em’.

‘Chúng ta không nên gặp nhau nữa’.

‘Tại sao?’

‘Anh tự biết lí do’.

‘Vì em cũng yêu anh đúng không?’

‘Không. Anh nhầm rồi’.

Duy Anh nhìn tin nhắn một lúc rồi nhắn trả lời:

‘Anh không nhầm. Nếu không yêu anh, thì sao em phải thấy tội lỗi như thế?’

An Nhiên không nhắn trả lời Duy Anh nữa. Cô đi lại trong phòng, và cái cảm giác xẩu hổ thì vẫn còn đè nặng lên tâm trí cô. Cô không thể dối lòng mình được. Đúng là khi nghe Duy Anh thổ lộ tình cảm của mình, cô đã thấy có chút xao xuyến. Và cô nhận ra mình cũng đã dành rất nhiều thời gian nghĩ về anh, hay ít nhất là nghĩ về những lời anh nói. Cô đã hơn một lần ngầm so sánh những điểm khác biệt giữa hai người và tự hỏi liệu có khi nào họ có thể dung hòa được sự khác nhau đó không?. Trước đây, cô nghĩ mình không muốn Duy Anh thân thiết với Linh Vy là vì cô sợ anh sẽ làm Linh Vy bị tổn thương. Nhưng bây giờ, suy nghĩ lại, cô có cảm giác mình không muốn vì cô đã ghen tỵ. Ghen không phải vì Linh Vy dành nhiều thời gian cho Duy Anh mà quên bẵng người bạn như cô. An Nhiên ghen vì nghĩ Duy Anh không hề để ý tới mình.

Linh Vy không hiểu tại sao đột nhiên An Nhiên lại không muốn đi tới buổi tập đàn với mình. Cô đã cố năn nỉ nhưng vẫn không thể làm lay chuyển được An Nhiên. Sau buổi tập đàn, Linh Vy tới thăm An Nhiên. Cô mua rất nhiều đồ ăn ngon, tất cả đều là những món An Nhiên thích. Bố mẹ An Nhiên đi vắng, chỉ có mình cô ở nhà. Hai người đang ăn thì có tiếng chuông cửa. Đang ngồi gần cửa hơn nên Linh Vy theo phản xạ liền chạy ra mở. Người vừa bấm chuông là Duy Anh. Linh Vy nhìn anh trân trân. Rồi cô cúi xuống, nhìn bó hồng trên tay anh. Cô quay lại nhìn An Nhiên rồi ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện. Cô luống cuống, nói mình có chuyện gấp, rồi cầm túi xách rồi chạy vội ra khỏi phòng. Còn lại mình An Nhiên trong bếp. Bó hoa trên tay Duy Anh rơi xuống đất từ lúc nào. Anh nhìn cô, hiểu ra rằng bây giờ sẽ càng khó khăn hơn để cô chấp nhận tình yêu của anh.

An Nhiên ngồi căng chỉnh lại dây đàn trong tiền sảnh khách sạn. Đã mấy tuần này Linh Vy không đến biểu diễn cùng nhóm. Mọi người đều hỏi An Nhiên có chuyện gì đã xảy ra với Linh Vy. Cô chẳng thể nói gì được. Sao cô có thể nói tất cả đều là lỗi của cô. Vì có cô ở đây nên Linh Vy mới không đến. Thiếu đi người đàn tranh, ban nhạc vẫn chơi theo lịch nhưng những bản nhạc dường như không còn trọn vẹn được nữa.

Duy Anh đứng lẳng lặng trong góc phòng, ánh mắt không ngừng hướng về phía An Nhiên. Từ sau lần anh đến thăm cô một cách bất ngờ, cô đã tránh mặt anh. Không có cách nào gặp được An Nhiên, Duy Anh đành phải tới đây. Anh biết anh luôn có thể tìm được cô ở nơi này. Anh muốn bước đến bên cạnh cô. Anh muốn nói với cô anh nhớ cô biết chừng nào. Anh muốn nói cô hãy lắng nghe trái tim mình, có được không?.Nếu trái tim mách bảo cô rằng anh là người dành cho cô, thì xin cô hãy cho mình một cơ hội. Duy Anh muốn An Nhiên cho phép bản thân mình ‘ngã vào tình yêu’ một lần nữa. Còn nếu như trái tim cô nói với cô rằng cô không hề yêu anh, thì anh cũng sẽ chấp nhận bước ra khỏi cuộc đời cô, trả lại cho cô những ngày bình yên mà anh chưa đến.

An Nhiên biết anh vẫn âm thầm dõi theo cô từ nãy giờ. Cô có thể tránh mặt anh, có thể không trả lời tin nhắn của anh, có thể xóa đi những cuộc gọi nhỡ của anh. Nhưng cô không thể ngăn cản anh tới đứng ở tiền sảnh khách sạn này. Thỉnh thoảng ánh mắt họ giao nhau, An Nhiên lại có cảm giác Duy Anh sao mà giống Thiên Minh đến thế. Và cô cảm nhận ngón tay mình hơi chùng xuống, run run vì sự nhầm lẫn giữa thực tại và quá khứ. Nhưng rồi lúc bình tâm lại. nhìn sang vị trí trống bên cạnh, An Nhiên lại nhắc nhớ mình dù cô có hay không nhầm lẫn hai người con trai với nhau thì ở giữa cô và Duy Anh vẫn luôn có Linh Vy. Tối hôm đó, An Nhiên nhắn một tin cho Linh Vy:

‘Giữa chị và Duy Anh không có gì cả. Chị không có tình cảm gì với anh ấy hết’.

Linh Vy không nhắn lại gì cho An Nhiên nhưng hai ngày sau cô đã tới biểu diễn cùng ban nhạc. Duy Anh vẫn đứng ở góc phòng, nhìn hai cô gái chơi đàn. Linh Vy cố gắng không nhìn anh nhưng thỉnh thoảng cô vẫn liếc nhanh một cái. Và rồi, cô thấy anh nhìn lại, nhưng không phải là nhìn cô, mà là An Nhiên. Mỗi lần như thế, Linh Vy lại càng buồn nhiều hơn. Đôi mắt cô hơi cụp xuống, cố gắng giữ chặt giọt nước mắt trên bờ mi. Cô đã biết tất cả sự thật. Cô đã biết chẳng hề có bản nhạc nào hết, anh chỉ muốn thông qua cô được gặp An Nhiên thôi. Thế mà lẽ ra phải trách anh, thì cô lại trách anh. Cô đã sai rồi....
Bạn đang online tại:
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia Sẻ
Bạn đang xem Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook
Cảm Nhận Về Bài Viết
↑↑ Bài Viết Cùng Chuyên Mục
» Truyện Ngắn Tổng Tài Mặt Trắng Xấu Xa
» Truyện Tình Yêu Có Chịu Lấy Anh Không
» Truyện : Ôm tim anh bỏ chạy
» Truyện Ngắn: Phải Lấy Người Như Anh.!
» Truyện Voz Ôi Cái Cuộc Đời Tôi ( phần1 > 4)
1234...717273»
Bài Viết Ngẫu Nghiên
» Giờ đây Em nhìn mặt trời bằng đôi mắt của Anh
» Cô bé caramen của tôi
» Sẽ gặp em một ngày không xa
» Khung trời vàng không lá
» Tháng năm không ở lại
1234...444546»
Tags:
Tag:
Tags Cloud
Quay nguoc ve tuoi 17,Mortal Kombat Unchained,Pro Evolution Soccer 2014,Gia lap psp android,Shin Budokai Another Road Dragon,
1234...171819»
Liên kết
truyện 3x, tải game miễn phí , kho apk free , wap48, tải game 69, Game Apk, Game Hay
onlinebộ đếm
ror.xml, sitemap.html, sitemap.xml, urllist.txt