Công cụ tìm kiếm bởi Google
Đáng chú ý
NewTruyện sex người lớn update 3Sex.SexTgem.Com
NOTE CỜLÊFC.HAYDAY.MOBI là wap tải game và ứng dụng admin làm riêng không kích hoạt nhé yên tâm.
NEW QVIP.APK.VN Kho 19.000 app dành cho android miễn phí 100%.
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Lục Khánh Tường bị thương ở chân, hai tay còn linh lợi, quyền cước đấm đá liên tiếp không lưu tình, hắn không hề phản kháng, an toàn về đến Lục gia, giao người cho Lục Tưởng Dung mới xoay người rời đi.
Hôm đó về nhà, Tưởng Vân thấy trên vai và trên lưng của hắn có vết thương do bị cào, vết bầm, đau lòng không thôi lấy rượu thuốc ra xoa bóp cho hắn.
Một lần, hai lần, ba lần, lúc mới bắt đầu, hắn luôn mang thương tích về nhà, không nói gì thêm, chỉ yên lặng thoát áo cho thê tử thoa thuốc.
Về sau số lần càng tăng, cũng không biết là thói quen hay là mắng mệt mỏi, đổi lại bình an vô sự.
Có một lần, Chúc Xuân Phong cùng thê tử đi thăm nhạc phụ, được lưu lại ăn cơm chiều, thoáng nhìn phụ thân thuận tay không để ý gắp đồ ăn cho con rể.
Lại sau đó, có một ngày ở Lục gia, Lục Khánh Tường biểu cảm cương cương hỏi hắn có muốn uống trà hay không.
Vừa khéo hắn hơi khát, liền gật đầu.
Tưởng Vân không cùng về, chỉ có hắn, đây là từ sau khi thành thân, hắn một mình tới Lục gia.
Lục Khánh Tường nhìn hắn lấy trà thượng phẩm con rể thứ hai hiếu kính tặng cho ông, nhắc đi nhắc lại dạy hắn cách phẩm trà.
Tuy rằng cảm thấy thực dài dòng, uống trà thì uống trà, còn chú ý nhiều như vậy, nhưng hắn vẫn im lặng lắng nghe, thật sự không muốn làm cho nhạc phụ đại nhân tức giận.
Lại sau đó, nhạc phụ đại nhân nói chân bị thương không tiện đi ra ngoài, muốn dạy hắn chơi cờ giết thời gian.
Vì thế hắn trừ bỏ việc ôm tầm Nhi đi tản bộ, thì thời gian còn lại đa phần đều là bồi nhạc phụ phẩm trà cùng chơi cờ.
Có khi quên luôn thời gian, đã trễ còn chưa về nhà, Tưởng Vân biết hắn ở đây nên đến tìm.
Một ngày này, hắn đều ở Lục gia, khi Tưởng Vân tìm đến, vẻ mặt giận dữ, trên đường về nhà vặn xoắn lỗ tai hắn, miệng tức giận mắng: “Đi ra ngoài liền không muốn trở về, có bản lĩnh thì chết xa một chút, đừng có trở lại! Ta thật sự là mắt bị mù, gả cho đồ vô dụng như ngươi, kiếm về có chút tiền thì làm được chuyện lớn gì…..”
Lỗ tai hắn rất đau, nhưng trong lòng nghi hoặc làm quên đi đau đớn.
Rõ ràng Tưởng Vân biết hắn ở nhà nhạc phụ đại nhân, trước kia cũng không ngại hắn kiếm ít tiền hay là nhiều tiền, vì sao bây giờ lại tức giận như vậy, hắn nghe không hiểu cho lắm…..
Hắn ngơ ngác quên luôn phản bác cùng giãy dụa, mặc nàng giống một người đà bà chanh chua chửi mắng hắn thẳng một đường về nhà, trong lòng luôn suy nghĩ lại xem mình đã làm sai chỗ nào….
Sau khi đóng cửa, nàng lập tức vo vê tai hắn bị nàng nhéo cho hồng lên, trở lại làm một Lục Tưởng Vân hắn quen thuộc, lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ.
“Thật xin lỗi, có đau lắm không?”
Hắn lắc đầu: “Ta về sau sẽ không đi, nàng đừng nổi giận…..”
“Không phải nguyên nhân đó, chàng giúp ta chiếu cố phụ thân, ta cảm kích còn không kịp, làm sao có thể tức giận?”
“Vậy…” Nghĩ trước nghĩ sau vẫn nghĩ không ra.
Nàng thở dài: “Chàng nha, người ta sắp đến bắt cóc nương tử chàng, chàng còn chưa có cảnh giác gì.”
Đây là ý tứ gì?
Nàng chỉ chỉ ngoài cửa sổ: “Đuổi người tạp vụ, chúng ta mới có ngày thanh tĩnh.”
Hắn nhìn thân ảnh cách đó không xa, giống như đã hiểu một chút, là vì Hoa Phục Quý công tử kia sao?
“Tuấn mã thiên mang si hán đi, khéo phụ thường bạn chiết phu miên…..”
(Ngựa tốt lại để cho người ngu muội cưỡi, vợ giỏi phải ngủ cạnh chồng khờ)
Người nọ, thương tiếc nói như thế.
Ám chỉ bóng gió muốn nói nàng có thể có lựa chọn tốt hơn.
Cái gì là lựa chọn tốt hơn? Nam nhân kia trong nhà đã có một thê một thiếp, chưa bao giờ nhìn qua một nữ tử, trượng phu lại quan tâm cưng chiều như thế, săn sóc tất cả, bất kỳ việc gì đều nghĩ cho thê tử.
Cơm rau dưa, không cho rằng là khổ.
Mỹ vị ngon lạ cũng là một bữa, cháo trắng tương cà cũng là một bữa, trượng phu luôn yêu quý một vật, luôn toàn tâm toàn ý vì một người.
Hắn yêu, không phải nàng, là săn sóc của nàng, là ôn nhu nàng sủng trượng phu.
Gia tài bạc triệu, cũng không đổi được một nữ tử thật tình sủng ái chính mình.
Tâm tư nam nhân kia, nàng hiểu được, bởi vậy cũng biết rõ nên làm như thế nào mới có thể giết tâm tư của hắn, cắt đứt đoạn vọng tưởng này.
“A Phong, chàng chỉ cần biết, đó là làm cho người ta xem, làm cho hắn chết tâm, mới sẽ không quấy rầy cuộc sống của chúng ta, ta không phải thật sự ghét bỏ chàng là được rồi.”
Phải không? Như vậy nàng mới có thể cùng hắn sống thật tốt qua ngày?
“Vậy nàng cứ nhéo, nhéo thêm vài cái cũng không sao, da ta dày, không sợ đau.” Hắn còn chủ động đem lỗ tai đưa qua, hồn nhiên không biết là thê tử hy sinh to lớn, thay đổi hình tượng thành một thôn phụ thô bỉ.
Nàng cười cười, kiễng mũi chân lên hôn vành tai hồng hồng của hắn: “Hiện tại không có người khác, ta nhéo chàng làm gì? Đi rửa tay ăn cơm, ta có làm thịt trâu viên chàng thích.”
Tiết mục người đàn bà chanh chua chửi chồng, ước chừng trình diễn trong nửa tháng còn dư, mọi người đều không nhìn nổi, cảm thấy động một tí là phạm lỗi, Chúc Xuân Phong thật đáng thương, ào ào tới khuyên nàng, ngay cả phụ thân cũng không nhịu được mà vì hắn ra mặt, niệm nàng hai câu.
Nàng không để ý, vẫn như cũ.
Ban ngày diễn vai người đàn bà chanh chua, ban đêm, lại bị người bên gối bắt nạt triệt để.
“Chính là nàng nói, mắng ta vài câu, sẽ cho ta hôn vài cái.” Chu môi bị hôn sưng đỏ lên, vẫn không chịu buông tha, truy đuổi mút liếm cắn.
“Nàng xem, nơi này, nơi này, còn có nơi này đều đỏ.” Hắn chỉ cánh tay, còn có trên ngực, hắn đều vụng trộm làm cho đỏ lên, không cho nàng có cơ hội phản bác: “Nàng nhéo ta đau quá….”
Nói bậy, nàng rõ ràng đều có kiểm soát lực đạo, làm sao có thể đau?
Người này thực sự hư quá đi, lại có thể học được cách dùng khổ nhục kế, kéo tay nàng, sờ vào hạ thân nóng rực đã sưng lên của hắn.
“….Ta không có nhéo nơi này của chàng.”
“Vậy nàng nhéo đi, ta chờ nàng nhéo….” Hắn thoải mái mà rên rỉ, hưởng thụ bàn tay mềm mại của thê tử phục vụ.
“….” Nàng cười khẽ, mặc hắn đi vào nơi bí cảnh mềm mại, không cần chỉ thị gì nhiều, nam nhân ở phương diện này đều khí phách mười phần, thẳng lưng đâm thật sâu vào, nhiệt liệt va chạm đứng lên.
Sự việc như thế cứ giằng co tiếp diễn đến hơn nửa tháng, Quý công tử từ kinh thành đến cuối cùng cũng vỡ mộng, đã chết tâm, rời khỏi thôn Lưu Vân, trở về nơi có một thê một thiếp luôn tranh đấu hỗn loạn vì muốn tranh thủ tình cảm của hắn.
Hai phu thê lần nữa khôi phục lại dĩ vãng vốn có.
Thôn dân nhìn thấy chả hiểu ra sao, không hiểu thời gian trước nàng đột nhiên tâm tính đại biến, lúc này lại ôn nhu săn sóc, rốt cuộc là bị chạm phải dây thần kinh nào? Còn lặng lẽ đi miếu thổ địa ở cửa thôn cầu bình an cho A Phong.
Tiểu Vũ Nhi lanh mồm lanh miệng, cũng không quanh co, trực tiếp tới hỏi đương sự, Lục Tưởng Vân thế này mới nói: “Mọi người đi rồi, ta diễn cho ai xem.”
Thông minh như Vũ Nhi chỉ cần tùy ý nghĩ một chút đã thông suốt.
Nàng buồn cười đối với nam nhân vẫn đang ngớ ngẫn nói: “Tẩu tử đối đãi ngươi thật trọng tình trọng nghĩa nha!” Nếu không cho dù hắn có rinh mười kiệu lớn cũng không lưu nàng lại được.
Hắn nghe mặt vẫn mờ mịt, Vũ Nhi cũng không giải thích nhiều, chỉ nói: “Ngươi nha, thật không hiểu lòng nữ nhân.”
Nếu không có tình cảm với hắn, sao còn có thể ở lại bên cạnh hắn? Nếu không có tình cảm với hắn, sao không đi theo Quý công tử diện mạo tuấn mỹ lại nhiều tiền, còn ở lại đây ăn cơm rau dưa với hắn, lo liệu công việc nhà, làm một thôn phụ bình thường?
Không biết tên ngốc kia bao giờ mới có thể lĩnh ngộ được tình cảm của nương tử hắn.
Về sau, lại qua thật lâu, thật lâu, đã xảy ra rất nhiều việc, trước kia thường hay lui tới tán dóc với nha, Vũ Nhi cùng Tưởng Vân trò chuyện hai câu liền rời thôn, sau đó tiểu thúc của Tiểu Vũ Nhi chuyển đến, quen biết với Tưởng Dung.
Tất cả đều là thê tử nói cho hắn biết.
Nàng nói, Tiểu Dung Nhi muốn gả cho A Dương ca, nhưng phụ thân không chịu, ngại hắn nghèo, hi vọng tiểu nữ nhi gả cho địa chủ Điền gia, cố ý đòi một trăm lượng vàng làm khó dễ người ta, muốn A Dương rút lui trong yên lặng.
Lúc này hắn đã cùng nữ nhi trên giường đùa giỡn mệt mỏi, ghé mặt vào gối mềm, mí mắt cũng mau chóng kéo xuống.
Lục Tưởng Vân cũng không trông cậy hắn đáp lại cái gì, vốn cũng chỉ là tâm sự vụn vặt việc nhà của hai phu thê mà thôi.
Nàng thu dọn y phục may được một nửa, đang chuẩn bị lên giường bồi hai người bọn họ, thì nghe hắn toát ra một câu: “Chúng ta còn tiền không?”
Nàng hoang mang quay đầu nhìn lại: “Hỏi cái này làm gì? Chàng muốn dùng tiền?”
”Nàng không phải nói Tưởng Dung cần tiền sao?” Hắn biết mấy ngày nay, bọn họ cũng kiếm được chút tiền.
“Chàng muốn cho Tưởng Dung tiền?” Nàng không phải không có ý nghĩ này.
“Đủ không? Không đủ ta lại đi kiếm.”
Một trăm lượng cũng không phải con số nhỏ, đủ cho bọn họ ăn mặc mấy năm a!
Hắn lại nói được thật tự nhiên.
“Chàng vì sao….”
”Phải có tiền, Tưởng Dung mới có thể gả cho người trong lòng của nàng.”...
Bạn đang online tại:
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia Sẻ
Bạn đang xem Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook
Cảm Nhận Về Bài Viết
↑↑ Bài Viết Cùng Chuyên Mục
» Người tình của đại ca
» Tiểu Thuyết Chồng Khờ - Full
» Những dòng stt hay về tình bạn
» Truyện : Mê Trước Cưới Sau
» Truyện Hôn Nhân Giấy full
123»
Bài Viết Ngẫu Nghiên
» Tiểu Thuyết: Ông Xã Tôi Là Xã Hội Đen.!
» Tiểu Thuyết Chồng Khờ - Full
Tags:
Tag:
Tags Cloud
Quay nguoc ve tuoi 17,Mortal Kombat Unchained,Pro Evolution Soccer 2014,Gia lap psp android,Shin Budokai Another Road Dragon,
1234...171819»
Liên kết
truyện 3x, tải game miễn phí , kho apk free , wap48, tải game 69, Game Apk, Game Hay
onlinebộ đếm
ror.xml, sitemap.html, sitemap.xml, urllist.txt

XtGem Forum catalog