Hơn nửa canh giờ qua đi, Tưởng Vân nằm trong nhà của đại phu duy nhất trong thôn, còn chưa tỉnh lại.
Hắn lo sợ bất an, mười ngón tay nắm lại, rất sợ nàng nếu không tỉnh lại thì hắn làm sao bây giờ? Một mình hắn làm sao đây? Buổi tối không có người ôm hắn ngủ, không có người nấu cơm cho hắn ăn, không có người bồi hắn, hắn chỉ còn lại một mình, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…..
Nhất định là do làm xiêm y mệt mỏi đến đổ bệnh, sớm biết như vậy, sớm biết như vậy hắn nên kiên trì không cho nàng làm mới đúng……..
Hắn còn đang trong vực sâu vạn phần tự trách, lão đại phu đã bắt mạch xong, quay đầu cười hơ hớ với hắn: “Yên tâm, là phúc không phải họa.”
Hắn thu hồi thần trí, dùng sức trừng lão đại phu.
Người này thật xấu! Tưởng Vân bị bệnh, ông còn cao hứng như vậy, nàng là có thù oán gì với ông a!
“Đương nhiên là phúc a, tiểu tử ngốc, ngươi sắp làm phụ thân.”
Hắn ngơ ngác, trừng mắt nhìn, nhất thời không thể lý giải câu nói ấy.
“Không hiểu sao? Tưởng Vân không bệnh, là có hỉ mạch, cơ thể hơi yếu một chút nên mới té xỉu, ta bốc mấy thang thuốc, ngươi đi mua con gà cùng táo tào bạch quả nấu, cho nàng tỉnh dưỡng thân thể sẽ không có việc gì.”
“Cho nên……cho nên……” Tưởng Vân không có việc gì, sẽ tỉnh lại, không giống như phụ mẫu, cứ nhắm mắt mãi không quan tâm đến hắn.
Lão đại phu nhìn bộ dáng ngốc hồ hồ của hắn, không nhịn được nhắc đi nhắc lại: “Ta nói ngươi nha, ngày thường đầu óc ngốc nghếch, trong lòng so với ai đều tặc, hiểu được tiên hạ thủ vi cường*, khó trách nam nhân trong thôn đều thua ngươi…..” Thành thân mới nửa tháng, mà thai này ít nhất cũng đã hai tháng, khó trách phải thành thân gấp như vậy, chậc!
[Binh pháp Tôn Tử có câu \'Tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai ương\' có nghĩa là nếu có thể ra tay trước thì sẽ chiếm thế mạnh, nếu ra tay sau đối thủ thì sẽ gặp tai họa.">
“Ta, ta mới không có….” Hắn mới không phải tặc! A nương nói không thể làm chuyện xấu, hắn không có.
“Gấp cái gì? Ta cũng sẽ không đi nói lung tung.” Chút y đức ấy ông có.
Hắn há miệng còn muốn giải thích, nghiêng đầu nhìn thấy thê tử nằm trên giường đã tỉnh dậy, vội vàng chạy qua, cúi người tựa vào bả vai nàng làm nũng.
“Nàng làm ta sợ muốn chết……” Gò má cọ cọ, muốn nàng trấn ân tâm hồn bị trấn kinh, không quên thuận đường giáo huấn: “Lần sau không được như thế, có biết hay không?!”
Tưởng Vân không giống như dĩ vãng trước đây sờ sờ đầu hắn, an ủi hắn, làm cho hắn có chút nghi hoặc ngẫng đầu lên: “Tưởng Vân?”
Nàng làm sao vậy? Im lặng không nói chuyện, biểu tình kinh ngạc.
Trước kia đều là hắn ngớ ngẩn, bây giờ lại đổi thành nàng?
“A Phong, ta muốn về nhà…..”
Chúc Xuân Phong lúc này cũng không còn lo sợ, quay đầu nhìn lão đại phu, đợi đối phương gật đầu, mới dè dặt cẩn trọng, ôm thê tử vào lòng như một tuyệt thế trân bảo, rất sợ hấp tấp sẽ làm ngã nàng.
Lão đại phu ở phía sau lắc đầu cười cười.
Sau khi về nhà, Lục Tưởng Vân một câu cũng không nói.
Chúc Xuân Phong đương nhiên cũng không nói, nhìn sắc mặt không tốt của nàng, không dám làm phiền nàng, ngoan ngoãn ngồi ở một bên, cẩn thận chiếu cố, không để nàng có chút tổn thương.
Lão đại phu nói, gà ở nhà Thổ bá là tốt nhất, cho nên ngày hôm sau hắn đến nhà Thổ bá mua một con gà sống trở về, chính mình giết lấy máu, cắt cổ gà, tay chân lại luống cuống.
Hắn chưa từng giết gà, a nương nói, chuyện bếp núc là của nữ nhân, không cho hắn đụng vào, nhưng Tưởng Vân hiện tại không thoải mái, không thể làm được.
Vừa mới ở trên đường gặp được a thẩm, a thẩm mắng hắn vài câu, nói Tưởng Vân đã gả cho hắn, hắn phải khôn khéo lên một chút. Trong nhà có hai phu thê bọn họ, nếu có xảy ra chuyện gì, cũng chỉ có thể dựa vào hắn, đừng chỉ biết ngớ ngẩn, có ngày sẽ hại chết Tưởng Vân.
Hắn đều nghe được, lần đầu tiên có người mắng hắn, hắn không cảm thấy chán ghét, cũng không xoay người bỏ đi.
Thời điểm hắn trở về, không thấy thê tử hắn đâu, đoán rằng chắc nàng phải đi đưa xiêm y cho người ta, cũng không suy nghĩ thêm gì, chuyên chú ở trong phòng bếp bận rộn, chờ nàng trở lại sẽ có canh bổ để uống.
Lục Tưởng Vân vừa về tới, thì nghe thấy tiếng va chạm từ phòng bếp phát ra, theo tiếng vang mà đi vào, nhìn thấy trượng phu vừa nhóm lửa lại vừa cắt cổ gà, mặt mày dính đầy tro bụi.
“Chàng đang làm gì?”
Hắn quay đầu nhếch miệng cười: “Nấu canh bổ cho nàng. Nàng ngoan, mau đi nghỉ, lập tức sẽ tốt thôi.”
Nàng đi nghỉ còn hắn thì bận rộn?
Chỉ là nhóm lửa, mà hai tay đã có nhiều vết sẹo, lại còn cố gắng không ngừng mà hăng hái chiến đấu.
Nàng không nhịn được, tiến lên ngăn hắn lại, nâng tay áo giúp hắn lau mồ hôi, than bụi trên mặt, cầm tay hắn lên thổi thổi: “Không đau sao?”
“Không đau.”
Nhiều bọt nước như vậy làm sao không đau!
“Đừng làm, ta bôi thuốc cho chàng.”
“Không được, đại phu nói nàng cần phải tẩm bổ.” Bằng không, nếu lại té xỉu thì làm sao bây giờ?
“Bổ cái gì! Đứa nhỏ này…” Đứa nhỏ này là một sai lầm, căn bản không nên tới.
Chuyện khó khăn như thế, nàng làm sao mở miệng nói với trượng phu của mình đây.
Hắn nghiêng đầu hết chờ rồi đợi, không nghe được câu tiếp theo, tầm mắt dừng lại ở gói thuốc nàng mới đặt xuống.
“Nàng cũng đi lấy thuốc bổ?” Hắn nghĩ nghĩ: “Uống cái này trước đi. Ngày mai nàng lại uống cái kia, bổ nhiều một chút, bổ cho khỏe mạnh, mới có thể sinh đứa nhỏ tốt được.”
Nàng đau xót, rốt cuộc không còn cách nào khác, đối với trượng phu đơn thuần tín nhiệm mình, nàng không thể lừa gạt hắn: “A Phong, đứa nhỏ này không thể giữ….”
Hắn vừa nghe, hoảng sợ: “Vì sao?”
“Chàng còn không hiểu sao? Trước khi thành thân ta đã nói rồi, ta không phải khuê nữ trong trắng thuần khiết, đứa nhỏ này, đứa nhỏ này……” Giọng nói nghẹn lại, nàng quay mặt, không tiếng động rơi lệ, xấu hổ, vô cùng xấu hổ, nếu sớm biết như thế, cho dù hắn có nói cái gì nàng cũng sẽ không gả.
Nếu không gả, đứa nhỏ này nàng còn có thể lưu lại, nhưng nàng đã gả cho hắn, làm sao có thể để cho trượng phu thay người khác nuôi dưỡng đứa nhỏ?
Những lời này, nàng nói không nên lời, hắn đâu? Rốt cuộc đã hiểu được vài phần?
“Đứa nhỏ rất tốt, vì cái gì lại không cần?” Hắn không hiểu sờ sờ bụng nàng, đứa nhỏ rõ ràng ở nơi đó, ngoan ngoãn không nháo sự gì, vì sao lại không cần?
“Nó không phải của chàng…..”
“Phải.”Không đợi nàng nói xong, hắn vội vàng cắt ngang: “Chúng ta đã thành thân, sẽ có đứa nhỏ, a nương đã nói như vậy.”
“Không phải như vậy…..”
“A nương sẽ không gạt ta!” Hắn căn bản không nghe.
“Đứa nhỏ ở trong bụng nàng, chúng ta phải tiết kiệm tiền để nuôi dưỡng đứa nhỏ, gối nhỏ, y phục nhỏ đều cho nó….”
Hắn lao ra khỏi phòng bếp, kéo rương gỗ ra, vội vàng đem đồ đạc trong đó đổ ra, linh tinh tán tán rơi xuống đất: “Nàng xem, đây là đồ lúc nhỏ của ta, đồ chơi, còn có chăn nhỏ….thật nhiều, thật nhiều…..”
Hắn đông một câu, tây một câu, nói năng lộn xộn, chỉ sợ nàng thực sự đem đứa nhỏ vứt đi.
“Đứa nhỏ bị vứt bỏ, thực đáng thương…..” Hắn cũng đã bị phụ mẫu bỏ rơi, không cần hắn, tuy rằng không phải cố ý, nhưng khi hắn khóc, hắn đau, sẽ không ai để ý…..Rất đau, hắn không muốn như vậy!
“Ta cũng không muốn a!” Đó là đứa nhỏ của nàng, nàng như thế nào có thể bỏ được? Nhưng là, nhưng là……..
Đối với chuyện phu thê, hắn tỉnh tỉnh mê mê, chưa hiểu rõ hết. Không hiểu rõ đây đối với hắn là một loại sĩ nhục, muốn nàng mượn nước đẩy thuyền, cùng người khác giống nhau khi dễ hắn không biết, ngay cả chính bản thân nàng cũng không thể tha thứ cho mình được.
Miệng nói được dễ nghe, nói là còn có cả đời, có thể từ từ sẽ quen, tất cả đều là lừa người dối mình, là cách nói để cho lương tri của mình dễ chịu hơn một chút, trong lòng nàng so với ai đều rõ ràng hơn cả, tình cảm của nàng đối với hắn là gần như người thân, thương tiếc là chiếm đa số, không có tình yêu, trong hôn nhân không có tình yêu làm cơ sở, là có bao nhiêu phần gượng ép, đêm tân hôn hôm đó, nàng kỳ thực cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra, may mắn hắn cái gì cũng không hiểu……
Nàng như vậy, làm sao đáng giá để hắn đối đãi với nàng tốt như vậy?
Hắn toàn tâm toàn ý muốn nàng làm thê tử hắn, chân thành như thế, đối với nàng là hoàn toàn không nghi ngờ……Nàng cảm thấy…..thực xấu hổ, khinh thường chính mình.
“Chàng muốn đứa nhỏ, về sau chúng ta sẽ sinh lại, còn đứa này…..Trước không cần, được không?”
”Không được!” Mặc kệ là một đứa, hai đứa, hay là tám, là mười đứa, đều giữ, a nương nói, đó là khúc ruột trong bụng nữ nhân.
”Ta biết ta ngốc…….” Hắn cụp mi mắt xuống, cúi đầu, tự trách mình: “Ta ngay cả nàng cũng chiếu cố không tốt…” Nàng té xỉu, hắn chỉ biết đứng ngây ngốc một chỗ.
A nương đem nàng vào cửa là muốn nàng chiếu cố cho hắn, hắn đều biết tất cả, hắn không giống người khác linh hoạt như vậy, có bản lĩnh như vậy, ngay cả trượng phu cũng đảm đương không nổi, như thế nào có tư cách làm phụ thân?...
DakMil.WapSite.Me
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ